Đồi Không Tên
Một ngọn đồi không ai nhớ tên nhưng đầy máu.
Ngọn đồi không có tên trên bản đồ. Người ta chỉ gọi nó bằng những ký hiệu, những con số.
Nhưng với những người từng chiến đấu ở đó, nó có ý nghĩa hơn bất kỳ cái tên nào.
Trung trở lại sau nhiều năm. Anh đứng dưới chân đồi, không chắc mình có còn nhận ra đường lên.
Cỏ mọc dày, che lấp lối cũ. Nhưng khi bước đi, anh vẫn cảm thấy quen thuộc—như cơ thể nhớ thay cho trí óc.
Lên đến đỉnh, anh dừng lại.
Không còn dấu tích gì của trận đánh. Không hố bom, không công sự. Chỉ có gió.
Anh nhắm mắt.
Trong đầu anh, mọi thứ hiện về—tiếng súng, tiếng gọi, những gương mặt đã mất.
Anh mở mắt.
Ngọn đồi vẫn im lặng.
Không tên, nhưng không vô nghĩa.



