Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐÔI MẮT KHÔNG BỊT

Trước họng súng kẻ thù tại pháp trường Côn Đảo rạng sáng 23/1/1952, người con gái Đất Đỏ Võ Thị Sáu đã kiên quyết từ chối chiếc khăn bịt mắt, cất cao tiếng hát Quốc tế ca và thanh thản bước vào cõi bất tử khi chưa tròn 19 tuổi. Đôi mắt trong veo nhìn về phía quê hương cùng dũng khí bất khuất của chị mãi là "đóa lê-ki-ma" rực rỡ, tỏa hương thơm ngát trong lòng muôn thế hệ người Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Đoàn xã Nhân Cơ (Nhân Cơ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÔI MẮT KHÔNG BỊT

Có những con người bước vào lịch sử bằng những trận đánh vang dội, nhưng cũng có những người chỉ sống một tuổi thanh xuân ngắn ngủi rồi ngã xuống, trở thành biểu tượng bất tử trong lòng cả dân tộc. Võ Thị Sáu chính là một người con gái như thế. Chị sinh năm 1933 tại vùng đất Đất Đỏ (Bà Rịa – Vũng Tàu). Mười bốn tuổi làm giao liên, mười lăm tuổi gia nhập đội ngũ chiến đấu, mười bảy tuổi bị bắt và chưa tròn mười chín tuổi đã nằm lại giữa lòng biển đảo Côn Đảo. Một cuộc đời ngắn ngủi nhưng tinh thần sống mãnh liệt của chị vẫn cháy mãi qua hàng thập kỷ.

Lớn lên giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, chứng kiến cảnh quê hương bị càn quét, lòng căm thù giặc và tình yêu Tổ quốc đã sớm hình thành trong tâm hồn cô bé Nguyễn Thị Sáu. Dưới sự dìu dắt của người anh trai Võ Văn Me, chị bắt đầu công việc giao liên từ năm mười bốn tuổi: đưa thư, chuyển tài liệu, truyền tin. Những bước chân nhỏ nhắn nhưng nhanh nhạy, mưu trí đã bảo vệ an toàn cho nhiều cơ sở kháng chiến. Đến năm 1948, chị chính thức gia nhập Đội Công an Xung phong quận Đất Đỏ.

Trong ký ức của đồng đội, Võ Thị Sáu là một nữ chiến sĩ vô cùng gan dạ. Chiến công vang dội nhất của chị là trận đánh tại phiên chợ Tết Đất Đỏ năm 1950. Giữa không khí mua bán đông đúc, chị cùng đồng đội đã dũng cảm ném lựu đạn tiêu diệt nhóm lính ngụy và bọn tay sai ác ôn. Tiếng nổ giữa chợ Tết năm ấy không chỉ làm xôn xao vùng quê miền Đông mà còn khiến kẻ thù khiếp vía, ra sức truy lùng cô gái trẻ.

Tháng 5 năm 1950, Võ Thị Sáu không may sa vào tay địch. Bắt được người nữ chiến sĩ chưa tròn mười tám tuổi, thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man, từ đánh đập đến đe dọa tinh thần nhằm man rợ bẻ gãy ý chí chị. Nhưng trước những trận đòn roi hiểm độc, chị vẫn giữ nguyên sự kiên trung, nhất quyết không khai một lời. Bất lực trước dũng khí của chị, kẻ thù đã tuyên bản án tử hình và đưa chị ra giam giữ tại Côn Đảo.

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị bước ra pháp trường Côn Đảo. Trước họng súng kẻ thù, không một chút run sợ, chị hiên ngang từ chối chiếc khăn bịt mắt. Chị muốn được nhìn ngắm bầu trời, nhìn ngắm biển đảo quê hương lần cuối. Trong giây phút sinh tử, tiếng hát Quốc tế ca từ vòm ngực người con gái mười chín tuổi vang lên trong vắt, át đi tiếng sóng biển và làm run lẩy bẩy những bàn tay tay sai đang giơ súng. Tiếng súng nổ cay đắng vang lên, chị ngã xuống, nhưng đôi mắt trong veo nhìn về phía đất nước ấy vẫn mở to, khắc sâu vào tâm khảm của những người tù cách mạng và nhân dân cả nước.

Năm 1993, Chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hôm nay, trên quê hương Đất Đỏ cũng như tại Nghĩa trang Hàng Dương, loài hoa lê-ki-ma vẫn lặng lẽ tỏa hương. Đôi mắt không bịt và tiếng hát trước pháp trường của chị Võ Thị Sáu mãi mãi là ngọn lửa kiên cường, nhắc nhở các thế hệ trẻ hôm nay về giá trị thiêng liêng của hòa bình và bản lĩnh không bao giờ khuất phục trước gian nguy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn