ĐỐI MẶT VÒNG VÂY
Tập trung vào thời điểm xe tăng 363 bị địch bao vây giữa trung tâm thị xã Phước Long, nơi bản lĩnh điềm tĩnh của người chỉ huy trở thành điểm tựa để kíp xe và bộ binh vượt qua hiểm nghèo.
Ông Liêm nhớ rất rõ cảm giác khi chiếc 363 lọt sâu vào trung tâm thị xã Phước Long. Hai bên là dãy phố lạ, phía trước là hỏa lực địch dày đặc. Địch từ các công sự đổ ra, tìm cách cô lập xe tăng của ta. Vòng vây hình thành nhanh hơn mọi dự kiến.
Ông kể, trong buồng xe, tiếng đạn địch bắn vào vỏ thép chan chát như mưa đá. Lái xe quay lại nhìn ông, đôi mắt ánh lên câu hỏi không lời. Pháo thủ đề nghị bắn cấp tập mở đường thoát. Người nạp đạn mồ hôi chảy thành dòng dù trời không nóng. Tất cả đều chờ vào một gương mặt – gương mặt của người chỉ huy.
Ông hiểu rằng, giữa vòng vây, bình tĩnh là thứ vũ khí đầu tiên. Ông hít sâu, giữ giọng thật trầm: “Anh em nghe tôi, ta không rút. Rối loạn mới là điều địch mong nhất”. Câu nói ấy như dòng nước mát chảy qua những cái đầu đang bốc lửa.
Ông cho 363 cơ động theo hình vòng cung nhỏ, vừa chạy vừa bắn từng phát điểm xạ chính xác. Ông dặn pháo thủ chỉ bắn khi chắc mục tiêu, còn lái xe phải coi đường như mạch máu của mình. Ông kể, có lúc địch áp sát rất gần, tưởng chừng chỉ thêm một quả bắn trúng là xe thành bó đuốc. Nhưng ông vẫn kiên trì cách đánh chậm mà hiểm.
Sự bình tĩnh của ông còn truyền sang bộ binh ngoài xe. Họ nhìn thấy 363 vẫn lăn tới, vẫn đánh trả, nên bám theo làm rối loạn đội hình địch. Ông nói, người chỉ huy xe tăng không có quyền hoảng, vì anh em chỉ cách mình một sải tay, nỗi sợ lây rất nhanh như điện giật.
Thời điểm ác liệt nhất, 363 chỉ còn ít quả đạn. Ông quyết định dừng xe vài chục giây, giả như đã bị diệt để dụ địch lộ khỏi công sự. Khi ổ súng chống tăng ló ra, 363 bắn phát quyết đoán phá tan điểm mạnh, mở đường cho lực lượng tăng cường tiến tới. Vòng vây bị xé rách từ chính sự điềm tĩnh ấy.
Khi thị xã hoàn toàn giải phóng, anh em trên 363 ôm chầm lấy nhau. Ông Liêm bảo, giây phút ấy ông mới cho phép mình run lên một chút – cái run của người vừa trở về từ lằn ranh sinh tử.
Sau này đi qua Xuân Lộc, Trạm Bom, sân bay Biên Hòa…, ông vẫn giữ trong lòng lời thề bình tĩnh trước mọi vòng vây. Năm 1987 về hưu, ông mang theo bản lĩnh ấy để sống giữa quê nhà, làm chỗ dựa cho phong trào Hội Cựu chiến binh.
Ông thường nói với Chủ tịch Hội CCB xã rằng, thương tật 4/4 không làm ông yếu đi, vì thứ còn lại là sự bình tĩnh của người từng chỉ huy một chiếc xe tăng không lùi bước.
Giữa đời sống hôm nay, mỗi khi nhắc lại Phước Long, ông vẫn tin rằng: lịch sử được viết bằng thép, nhưng được giữ bằng cái đầu thật tĩnh của con người.



