Khác

Đội nữ du kích Củ Chi

Đỗ Ngọc Hải Đăng

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026phường Ngô Quyền (phường Ngô Quyền)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những Bông Hoa Thép Của Đội Nữ Du Kích Củ Chi

Mỗi buổi sáng ở Củ Chi, khi những tia nắng đầu tiên len qua rặng cây, người ta có thể bắt gặp những người phụ nữ gánh rau ra chợ, những cô gái đội nón lá đi trên con đường làng, những bà mẹ bồng con đứng bên hiên nhà.

Nhìn họ, chẳng ai nghĩ rằng phía sau những dáng người bình dị ấy là những nữ du kích đã sống và chiến đấu giữa một vùng đất đầy bom đạn.

Trong số họ có Lan, một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi.

Lan có mái tóc dài, đôi mắt sáng và nụ cười hiền. Ban ngày, cô vẫn làm những công việc như bao người phụ nữ khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, Lan cùng các chị em trong đội nữ du kích Củ Chi lại âm thầm nhận nhiệm vụ.

Họ gọi nhau bằng những cái tên rất giản dị.

Người mang thư.

Người dẫn đường.

Người chăm sóc thương binh.

Người quan sát.

Không ai muốn mình trở thành người hùng.

Họ chỉ nghĩ rằng mình đang làm điều cần phải làm.

Một đêm mưa, Lan nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ vượt qua một đoạn đường nguy hiểm.

Trước khi đi, một chị trong đội nắm tay cô:

— Cẩn thận nhé em.

Lan cười:

— Em biết rồi. Chị ở nhà cũng giữ sức.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói thêm.

Bởi trong chiến tranh, đôi khi một lời chào cũng có thể trở thành lời tạm biệt.

Lan và người cán bộ bước vào màn đêm.

Mưa rơi nặng hạt.

Đường đất trơn trượt.

Cả hai phải men theo những lối nhỏ quen thuộc, tránh những khu vực nguy hiểm và tuyệt đối không để lộ dấu vết.

Đến gần một con rạch, Lan bất ngờ dừng lại.

Cô nghe thấy tiếng động phía trước.

Lan ra hiệu cho người cán bộ đứng yên.

Hai người lặng lẽ né vào một khoảng tối.

Mấy phút trôi qua.

Rồi tiếng động xa dần.

Lan thở nhẹ.

— Đi thôi.

Người cán bộ nhìn cô:

— Em không sợ sao?

Lan cười rất khẽ:

— Có chứ.

— Vậy sao em vẫn đi?

Lan nhìn về phía ngôi làng đang chìm trong bóng tối.

— Vì phía sau chúng ta còn có mẹ, có các em, có những người dân đang chờ ngày được sống yên bình.

Câu trả lời ấy giản dị đến mức người cán bộ không biết nói gì thêm.

Họ tiếp tục đi.

Đến nơi an toàn, Lan quay trở về.

Nhưng khi vừa đến gần căn cứ, cô nghe tiếng gọi.

Một nữ du kích bị thương đang được đồng đội dìu vào.

Lan chạy tới.

— Chị bị sao vậy?

Người chị cố mỉm cười:

— Không sao đâu. Chỉ bị thương một chút.

Lan nhìn bàn tay đầy máu của chị mà mắt cay xè.

Cô cùng mọi người nhanh chóng chăm sóc cho người bị thương.

Không có bệnh viện.

Không có những điều kiện đầy đủ.

Chỉ có những bàn tay phụ nữ khéo léo, những mảnh vải sạch và tình thương dành cho nhau.

Đêm ấy, không ai ngủ.

Một người canh gác.

Một người chăm thương binh.

Một người chuẩn bị lương thực.

Một người viết lại những thông tin cần thiết.

Mỗi người một việc.

Trong căn hầm nhỏ, tiếng thì thầm hòa với tiếng mưa.

Lan nhìn các chị em.

Có người mới hôm qua còn cười nói.

Có người vừa từ một nhiệm vụ trở về.

Có người đang nhớ mẹ.

Có người nhớ con nhỏ.

Tất cả đều là những người phụ nữ bình thường.

Nhưng chiến tranh đã buộc họ phải trở nên mạnh mẽ.

Củ Chi những năm tháng ấy không chỉ có những trận đánh.

Còn có những người mẹ giấu cán bộ.

Những cô gái mang thư qua những con đường nguy hiểm.

Những người phụ nữ chăm sóc thương binh.

Những nữ du kích bám trụ quê hương giữa những ngày bom đạn dữ dội.

Họ chiến đấu bằng lòng dũng cảm, bằng sự nhanh nhạy và bằng sự kiên cường của những người đã quá quen với mất mát.

Có lần, Lan trở về nhà sau nhiều ngày xa gia đình.

Mẹ cô đang ngồi bên bếp.

Nhìn thấy con, mẹ không hỏi nhiều.

Chỉ nói:

— Về rồi à con?

Lan gật đầu.

Cô ngồi xuống bên mẹ.

Một lúc lâu sau, mẹ mới hỏi:

— Con có sợ không?

Lan cúi đầu.

— Có mẹ ạ.

Mẹ im lặng.

Lan nói tiếp:

— Nhưng con nghĩ, nếu ai cũng sợ mà không làm gì thì quê mình bao giờ mới được bình yên?

Mẹ đưa tay vuốt mái tóc con gái.

Hai mẹ con không nói thêm.

Ngoài sân, gió thổi qua hàng cây.

Một lát sau, Lan lại phải đi.

Mẹ đứng ở cửa nhìn theo.

Bóng cô gái nhỏ dần trên con đường làng.

Mẹ không gọi con quay lại.

Bởi mẹ hiểu.

Có những người con gái sinh ra để sống một cuộc đời bình thường.

Nhưng có những năm tháng lịch sử buộc họ phải đứng lên.

Và họ đã đứng lên.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, những con đường Củ Chi dần phủ màu xanh.

Những hố bom trở thành dấu tích của một thời.

Những người phụ nữ năm xưa giờ đã có mái tóc bạc.

Có người trở thành bà, trở thành mẹ của những đứa trẻ sinh ra trong hòa bình.

Khi kể lại chuyện cũ, họ thường nói rất nhẹ:

— Hồi đó ai cũng làm như vậy thôi.

Nhưng với thế hệ sau, đó không phải là điều bình thường.

Đó là lòng can đảm.

Đó là sự hy sinh.

Đó là tình yêu quê hương được thể hiện bằng những việc làm âm thầm nhất.

Đội nữ du kích Củ Chi đã trở thành hình ảnh đẹp về những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: mềm mại trong cuộc sống nhưng kiên cường khi Tổ quốc cần; giản dị giữa đời thường nhưng mạnh mẽ trước hiểm nguy.

Họ không chỉ là những “bông hoa thép” của Củ Chi.

Họ còn là những người mẹ, người chị, người con đã góp một phần tuổi trẻ của mình để giữ lấy quê hương.

Và khi bình minh hòa bình đến trên mảnh đất Củ Chi, những bông hoa năm ấy không cần ai gọi tên.

Bởi chính sự bình yên của những thế hệ sau đã là lời tri ân đẹp nhất dành cho họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn