Bài viết

"Đội Quân Không Súng" Và Trận Đánh Bằng Ong Vò Vẽ

Hưng Yên01/01/2026Lê Thị Thùy Linh (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở miền Đông Nam Bộ, chúng tôi thường truyền tai nhau câu nói: "Đánh giặc không chỉ bằng súng, mà bằng cả cái trí của người nông dân". Tôi vốn là một người nuôi ong lâu năm, hiểu rõ tập tính của loài ong vò vẽ – rất hung dữ và có tính bảo vệ tổ cực cao. Để đối phó với những trận càn quy mô lớn của Mỹ – Ngụy vào vùng căn cứ, tôi đã nảy ra sáng kiến huấn luyện "đội quân không súng" này.

Tôi tìm những tổ ong vò vẽ lớn như cái thúng, bí mật di dời chúng về đặt dọc các lối mòn dẫn vào làng. Để ong không đốt mình, tôi dùng khói và di chuyển chúng vào ban đêm. Tuyệt chiêu nằm ở chỗ: Tôi bố trí một hệ thống dây giăng tinh vi nối từ các tổ ong xuống mặt đất. Khi lính địch đi càn, chân chúng vướng vào dây, các tổ ong bị giật mạnh sẽ lồng lộn xông ra. Chúng tôi còn treo thêm những chiếc túi đựng bông gòn tẩm nước mắm hoặc dầu hỏa cạnh tổ ong để kích thích khứu giác, khiến bầy ong càng trở nên cuồng nộ.

Tôi nhớ trận càn vào năm 1966, một tiểu đội lính Mỹ hung hổ tiến vào, vừa đi vừa xả súng loạn xạ. Khi chúng vấp phải bẫy, hàng ngàn "chiến sĩ" ong vò vẽ lao ra tấn công vào mặt, vào tay – những chỗ không có áo giáp che chắn. Tiếng súng ngừng bặt, chỉ còn tiếng la hét thảm thiết. Kẻ thù cuồng loạn nhảy xuống mương nước để trốn, nhưng chúng tôi đã phục sẵn những bãi chông dưới lòng mương. Trận đó, chúng ta không tốn một viên đạn nào mà vẫn bẻ gãy được cuộc càn. Cách đánh của tôi chứng minh rằng: Sức mạnh của chiến tranh nhân dân nằm ở sự sáng tạo vô tận, lấy thiên nhiên làm vũ khí để bảo vệ xóm làng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn