Bài viết

Đôi Quang Gánh Trên Đường Mòn

Bắc Ninh13/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đôi Quang Gánh Trên Đường Mòn

Những năm chiến tranh, ở một xã miền núi có bà Lựu, người phụ nữ nhỏ bé nhưng nổi tiếng khỏe mạnh.

Chồng đi bộ đội từ rất sớm. Một mình bà vừa nuôi ba con nhỏ vừa tham gia vận chuyển lương thực cho các đơn vị hành quân qua địa phương.

Đôi quang gánh tre đã hằn sâu lên vai bà thành hai vệt chai sần.

Ban ngày làm ruộng.

Ban đêm gánh gạo.

Có những đêm đường rừng tối đen như mực, chỉ nhìn thấy ánh đom đóm lập lòe giữa các bụi cây.

Mỗi chuyến đi dài hàng chục cây số.

Gạo nặng.

Đường dốc.

Nhưng bà chưa từng than phiền.

Một lần, giữa đường mưa lớn, một bao gạo bị rách.

Bà ngồi dưới gốc cây, nhặt từng hạt gạo lẫn trong bùn rồi bỏ lại vào bao.

Người đi cùng bảo:

— Thôi bà ơi, bỏ đi một ít cũng chẳng sao.

Bà lắc đầu.

— Một hạt gạo cũng là công sức của người trồng.

Nhiều năm sau, khi tuổi đã cao, đôi quang gánh vẫn được bà treo trên vách nhà.

Con cháu hỏi vì sao không bỏ đi.

Bà vuốt nhẹ lên lớp tre đã bóng màu thời gian:

— Nó đã cùng bà đi qua những năm tháng khó nhất.

Đó không còn là đôi quang gánh nữa.

Đó là ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn