ĐỘI QUYẾT TỬ
Đoạn trích ca ngợi tinh thần quả cảm và tư duy quân sự nhạy bén của Trung đoàn 2 trong cuộc chiến giữ vững "đất thánh" Hoài Ân năm 1972. Trước sự đánh phá khốc liệt của địch tại điểm cao Du Tự, thay vì thành lập các "đội quyết tử" dễ gây hao tổn lực lượng nòng cốt, Ban chỉ huy Trung đoàn đã thay đổi chiến thuật, chú trọng củng cố công sự và phối hợp hỏa lực chặt chẽ. Với khẩu hiệu "Còn người, còn trận địa", toàn thể đơn vị đã biến quyết tâm cá nhân thành sức mạnh tập thể, sáng tạo cách đánh mới
Chiến dịch Xuân Hè năm 1972, Sư đoàn 3-Sao Vàng cùng Quân dân địa phương đã giải phóng hoàn toàn Bắc Bình Định. Quận Hoài Ân trở thành “Mảnh đất thánh”của cách mạng và được bảo vệ cho đến ngày chiến tranh kết thúc. Đã có biết bao cán bộ, chiến sĩ đổ máu, hi sinh để giữ vững vùng “Đất Thánh ” ấy. Ác liệt nhất là đồi Du Tự.
Đồi Du Tự là điểm cao khống chế trực tiếp quận lỵ Hoài Ân. Trung đoàn giao cho tiểu đoàn 2 dùng một đại đội thay nhau chốt giữ. Đây cũng là mục tiêu hiểm yếu để chiếm quận lỵ nên bọn địch đánh phá vô cùng ác liệt. Sau nhiều lần bị bộ binh ta đánh lui, chúng thay đổi thủ đoạn, dùng pháo, cối hạng nặng lắp ngòi nổ chậm để khoan sâu phá hoại công sự của ta. Bộ đội thương vong nhiều, lực lượng cơ động của tiểu đoàn 2 bị hỏa lực của chúng ở điểm cao 312 gần đó chế áp, không chi viện được. Chốt Du Tự bị mất. Ta dùng đặc công tập kích chiếm lại. Nhưng ngày hôm sau, lại bị chúng chiếm. Giằng co nhau mãi, bộ đội hao tổn. Sư đoàn khêu gợi trung đoàn 2 thành lập “Đội quyết tử” để bảo vệ quận lỵ Hoài Ân.
Ban chỉ huy trung đoàn bàn bạc và phân tích: nguyên nhân mất Du Tự không phải do bộ đội thiếu lòng dũng cảm mà là chưa có cách đánh thích hợp. Công sự không đủ vững và hỏa lực ta chưa kìm chế được hỏa lực địch. Nếu cứ tiếp tục tổ chức các đội “Quyết tử” thì bao nhiêu đội cho đủ. Các cán bộ, chiến sĩ nòng cốt sẽ bị cuốn vào các đội “Quyết Tử” mà hy sinh. Chúng tôi đem suy nghĩ của mình xuống bàn bạc với đại đội công binh đang đảm nhiệm phòng ngự tại quận lỵ Hoài Ân. Anh em thống nhất không thành lập đội quyết tử mà cả đại đội hạ quyết tâm “Còn người, còn quận lỵ”, chỉ cần trung đoàn có kế hoạch chi viện binh, hỏa lực và chi viện lực lượng củng cố công sự.
Hai ngày sau, tôi ra trận địa kiểm tra thì thấy, từ ngả 3, ngả 4 trong quận lỵ đến các công sự chốt, tường nhà đều có khẩu hiệu “Còn người, còn trận địa”, “Quyết chiến đấu đến cùng để bảo vệ quận lỵ Hoài Ân”...
Lời thề của các chiến sĩ đã thành sự thật. Những ngày sau đó, dù địch tăng cường đánh phá. Đánh ngày, đánh đêm, nhưng ta có cách đánh mới, quyết tâm mới – Quyết tâm của cả tập thể đơn vị chứ không chỉ một đội “Quyết tử”, trung đoàn đã bảo vệ được quận lỵ Hoaì Ân cho đến ngày ký Hiệp định Pa-ri.


