Đôi tay vá đường
Những đôi tay trẻ tuổi ngày đêm san lấp hố bom để giữ mạch giao thông thông suốt.
Khi vừa tròn mười chín tuổi, bà Phạm Thị Hương tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của bà là sửa chữa các tuyến đường bị bom đạn tàn phá.
Ban ngày tránh máy bay, ban đêm cả đội mang cuốc xẻng ra đường làm việc. Có những hố bom sâu hàng mét, mọi người phải mất nhiều giờ mới lấp đầy được.
Nhiều năm sau, bà vẫn nhớ đôi bàn tay chai sần vì lao động liên tục. Nhưng điều khiến bà tự hào nhất là những đoàn xe vẫn nối đuôi nhau vượt qua tuyến đường do chính mình góp công sửa chữa.
Đối với bà, mỗi tấc đường được khôi phục là một bước tiến gần hơn đến ngày hòa bình.



