Đội thiếu niên hỗ trợ kháng chiến
Những năm tháng đất nước còn trong chiến tranh, ở một làng quê ven núi có cô bé tên Hương. Mới mười hai tuổi, Hương đã biết phụ mẹ chăm em, gánh nước và làm việc nhà. Tuy nhỏ tuổi nhưng em nhanh nhẹn, lanh lợi và luôn muốn giúp ích cho quê hương.
Khi làng thành lập đội thiếu niên hỗ trợ kháng chiến, Hương hăng hái tham gia. Công việc của em là nhặt rau, gói bánh, chuyển thư và mang nước cho các chú dân quân trực gác. Việc nào em cũng làm cẩn thận, vui vẻ nên ai cũng yêu quý.
Một chiều cuối đông, sau trận bom lớn, nhiều mái nhà trong xóm bị tốc tranh, mưa lạnh tràn vào. Thấy các em nhỏ run rẩy vì rét, Hương liền gom rơm khô, xin củi từng nhà rồi nhóm bếp giữa sân đình để mọi người sưởi ấm. Cô bé còn cùng mẹ nấu nồi cháo lớn chia cho từng người già và trẻ nhỏ.
Khi trời tối hẳn, ngọn lửa giữa sân đình cháy bập bùng, soi sáng gương mặt mệt mỏi của dân làng. Giữa ánh lửa ấy, bóng dáng Hương nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn chạy qua chạy lại như một bông hoa lửa đang nở rực giữa đêm đông.


