Đội Thiếu niên Tiền phong
Đội Thiếu niên Tiền phong – từ những em nhỏ trong khói lửa chiến tranh đến những đội viên hôm nay – chính là một dòng chảy đẹp của lịch sử Việt Nam.
THỜI HOA LỬA – ĐỘI THIẾU NIÊN TIỀN PHONG
Những mầm non lớn lên trong khói lửa
Có một thế hệ thiếu nhi Việt Nam đã lớn lên không phải trong những ngày tháng bình yên.
Tuổi thơ của các em gắn với tiếng trống trường, những buổi học ngắn ngủi, những con đường làng và cả những năm tháng đất nước phải trải qua chiến tranh.
Đó là thế hệ những đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong.
Ngày 15 tháng 5 năm 1941, tại Pác Bó, Cao Bằng, Đội Nhi đồng Cứu quốc – tổ chức tiền thân của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh – được thành lập. Những đội viên đầu tiên là những thiếu nhi yêu nước, được tập hợp để cùng tham gia các hoạt động phù hợp với lứa tuổi, góp phần vào công cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc.
Trong những năm tháng chiến tranh, hình ảnh thiếu nhi Việt Nam không chỉ có chiếc khăn quàng, quyển vở và mái trường.
Có những em làm liên lạc.
Có những em canh gác.
Có những em đưa thư, chuyển tài liệu.
Có em làm nhiệm vụ dẫn đường, giúp đỡ cán bộ cách mạng.
Có những em còn rất nhỏ nhưng đã biết giữ bí mật, biết vượt qua sợ hãi và biết đặt việc chung lên trên sự an toàn của bản thân.
Các em chưa đủ tuổi để trở thành những người lính.
Nhưng chiến tranh đã khiến các em sớm hiểu thế nào là trách nhiệm.
Một tiếng chim hót có thể là tín hiệu.
Một chiếc khăn, một bức thư nhỏ có thể trở thành phương tiện liên lạc.
Một con đường làng tưởng như quen thuộc cũng có thể trở thành nơi nguy hiểm.
Những thiếu niên ấy đã làm những công việc vừa sức mình, nhưng ý nghĩa của những việc ấy lại không hề nhỏ.
Trong những vùng quê bị chiến tranh bao phủ, các đội viên thiếu niên thường giúp đỡ gia đình, chăm sóc thương binh, bảo vệ làng xóm và tham gia những hoạt động phù hợp với nhiệm vụ cách mạng.
Có những em phải rời trường lớp vì bom đạn.
Có những em phải sơ tán cùng gia đình.
Có những em đang học bài thì nghe tiếng báo động.
Tuổi thơ của các em vì thế gắn liền với những hầm trú ẩn, những buổi học dưới ánh đèn dầu và những lần chạy tránh bom.
Nhưng dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, những đứa trẻ ấy vẫn giữ trong mình một điều rất đẹp:
niềm tin vào ngày mai.
Các em vẫn học.
Vẫn hát.
Vẫn sinh hoạt Đội.
Vẫn giúp đỡ nhau.
Vẫn mơ ước về một ngày đất nước không còn tiếng súng.
Trong dòng lịch sử ấy đã xuất hiện nhiều đội viên nhỏ tuổi trở thành những tấm gương tiêu biểu về lòng dũng cảm.
Đó là Kim Đồng, người đội trưởng đầu tiên của Đội Nhi đồng Cứu quốc, đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ liên lạc.
Đó là Vừ A Dính, người thiếu niên dân tộc Mông đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.
Đó còn là biết bao thiếu nhi vô danh trên khắp các miền quê Việt Nam, những em không có tên trên tượng đài nhưng đã góp phần nhỏ bé của mình vào cuộc đấu tranh chung.
Điều đáng trân trọng là các em không làm những việc ấy vì muốn trở thành anh hùng.
Nhiều em chỉ nghĩ rất đơn giản:
“Mình còn nhỏ, nhưng mình vẫn có thể làm được một việc gì đó cho quê hương.”
Chính suy nghĩ giản dị ấy đã làm nên vẻ đẹp của tuổi thơ trong thời chiến.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Những đứa trẻ năm nào trưởng thành.
Những chiếc khăn quàng đỏ tiếp tục xuất hiện dưới mái trường trong những ngày hòa bình.
Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh trở thành môi trường để các thế hệ thiếu nhi học tập, rèn luyện, đoàn kết và nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước.
Hôm nay, một đội viên có thể được sống trong lớp học khang trang.
Có sách vở đầy đủ.
Có sân trường, bạn bè và những giờ sinh hoạt Đội vui tươi.
Những điều tưởng như rất bình thường ấy lại chính là những điều mà nhiều thế hệ thiếu nhi thời chiến từng mong ước.
Vì thế, mỗi khi tiếng trống Đội vang lên, mỗi khi chiếc khăn quàng đỏ được thắt ngay ngắn trên vai, đó cũng là lúc chúng ta nhớ về những đội viên nhỏ tuổi đã từng sống và trưởng thành trong những năm tháng gian lao của dân tộc.
Họ đã chứng minh rằng:
Tuổi nhỏ không có nghĩa là không thể làm những việc có ích cho đất nước.
Lịch sử Việt Nam được viết nên không chỉ bởi những người lớn.
Trong những trang sử ấy còn có dấu chân của những thiếu nhi.
Những bước chân nhỏ bé nhưng đầy can đảm.
Những trái tim còn non trẻ nhưng giàu lòng yêu nước.
Và những ước mơ bình dị về một ngày quê hương được sống trong hòa bình.
Đội Thiếu niên Tiền phong – từ những em nhỏ trong khói lửa chiến tranh đến những đội viên hôm nay – chính là một dòng chảy đẹp của lịch sử Việt Nam.
Một dòng chảy bắt đầu từ lòng yêu nước.
Được nuôi dưỡng bằng tinh thần đoàn kết.
Và tiếp tục trao lại cho thế hệ trẻ hôm nay một bài học giản dị:
Hãy biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm và làm những điều tốt đẹp ngay từ những việc nhỏ nhất.



