Đôi Tổ Ong Trên Bến Phà
Thanh là nữ thanh niên xung phong và Kiên là chiến sĩ lái xe cảm tử yêu nhau giữa chiến trường Trường Sơn khốc liệt [1]. Trước một chuyến đi, Thanh tặng Kiên đôi dép cao su tự làm và hẹn ngày anh trở về trao lại [1]. Trong trận oanh tạc sau đó, Kiên dũng cảm lái xe thu hút hỏa lực địch để bảo vệ đoàn xe chở đạn và đã hy sinh anh dũng [1]. Hòa bình lập lại, bà Thanh vẫn giữ chiếc dép còn sót lại lấm lem khói súng trên bàn thờ để tưởng nhớ mối tình bất tử thời hoa lửa
Mùa hè năm 1971, bến phà Long Đại là "túi bom" khốc liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn. Xe chở hàng và bộ đội qua phà chỉ có thể đi vào ban đêm dưới làn mưa bom bão đạn.
Thanh là đội trưởng đội nữ thanh niên xung phong bám trụ ở bến phà. Còn Kiên là chiến sĩ lái xe cảm tử của đoàn xe không kính. Họ yêu nhau qua những cuộc gặp gỡ vội vã chưa đầy năm phút giữa hai đợt bom rơi, khi Thanh dẫn đường cho xe của Kiên vượt qua hố bom bùn lầy.Đêm ấy, trước khi Kiên nổ máy dẫn đầu đoàn xe chở đạn xé màn đêm tiến vào Nam, Thanh tháo vội đôi dép cao su dưới chân đưa cho anh. Đôi dép "tổ ong" đúc bằng lốp xe tải phế liệu, cắt gọt vội vàng."Anh cầm lấy mà đi. Đường rừng nhiều gai góc lắm. Nhất định phải thắng trận trở về trao lại cho em đấy nhé!", Thanh cố nén nước mắt, cười rạng rỡ.Kiên đón lấy đôi dép, cẩn thận nhét vào túi võng. Anh siết chặt tay người yêu: "Đợi anh. Hết giặc anh về rước em bằng chiếc xe này!".Thế nhưng, lời hẹn ước ấy đã mãi mãi nằm lại với đại ngàn.Ngay rạng sáng hôm đó, máy bay địch bất ngờ ập đến bắn phá dữ dội khi đoàn xe đang chuẩn bị qua phà. Để bảo vệ đoàn xe chở đạn, Kiên đã dũng cảm lái chiếc xe của mình lao thẳng về hướng khác nhằm thu hút hỏa lực của địch. Một quả tên lửa lao trúng cabin, chiếc xe bùng cháy dữ dội. Kiên hy sinh khi tay vẫn ôm vô lăng.Khi đồng đội tìm thấy anh, mọi thứ đều bị thiêu rụi, chỉ trừ chiếc túi võng treo góc cabin có đôi dép cao su của Thanh là còn vẹn nguyên một nửa, lấm lem tro đen.Hòa bình lập lại, người con gái thanh niên xung phong năm xưa vẫn ở vậy. Mỗi năm đến ngày giỗ Kiên, bà Thanh lại mang một chiếc dép cao su cũ sờn đặt lên bàn thờ. Bà không khóc, ánh mắt chỉ nhìn xa xăm về phía bến phà cũ, nơi tuổi xuân và tình yêu thuần khiết của họ đã hóa thành bất tử.



