ĐÔI VAI CON GÁI THÁI BÌNH TRÊN TUYẾN LỬA
Đôi vai gầy của cô gái quê lúa Trần Thị Vân đã gánh đá, gánh đất, gánh cả trách nhiệm giữ đường thông suốt giữa tuyến lửa Trường Sơn, nơi bom đạn không lúc nào ngơi.
Ngày rời quê, Trần Thị Vân chỉ mang theo một túi vải nhỏ và lời dặn của mẹ: “Đi đâu thì nhớ giữ mình con nhé.” Nhưng vào đến Trường Sơn, Vân hiểu rằng “giữ mình” đôi khi đồng nghĩa với việc sẵn sàng hy sinh.
Đôi vai của cô gái mười chín tuổi ngày ấy chưa từng gánh nặng hơn gánh lúa mùa gặt. Thế mà giờ đây, nó phải gánh đá hộc, gánh đất, gánh từng bao cát vá đường sau bom. Có ngày, Vân gánh hàng trăm lượt, vai rớm máu, da bong tróc.
Máy bay địch thường đánh phá vào lúc cao điểm xe qua. Bom vừa dứt, đơn vị lại lao ra đường. “Đường tắc là xe không đi được, mà xe không đi thì chiến trường đói đạn,” Vân nhớ như in câu chính trị viên nói.
Có những đêm, Vân ngồi tựa lưng vào ta-luy, thở dốc, mắt cay xè vì khói bom. Cô nhớ cánh đồng quê Quỳnh Phụ, nơi con gái chỉ quen việc cấy lúa, gánh thóc. Nhưng chính ký ức ấy đã giúp cô đứng dậy, tiếp tục gánh, tiếp tục đi.
Sau chiến tranh, đôi vai ấy mang thêm gánh nặng đời thường. Nhưng với Vân, không gánh nào nặng bằng những năm tháng trên tuyến lửa – nơi tuổi trẻ của cô đã được thử thách và tôi luyện.



