ĐÔI VAI CỦA NGƯỜI Y TÁ
ĐÔI VAI CỦA NGƯỜI Y TÁ
Đơn vị quân y dã chiến giữa rừng Trường Sơn luôn sáng đèn suốt đêm.
Người y tá trẻ tên Lực mỗi ngày cõng hàng chục thương binh vượt suối, băng rừng về trạm cứu chữa.
Có hôm quãng đường chỉ vài cây số nhưng phải đi gần tám giờ vì bom đạn.
Đồng đội hỏi:
"Cậu mệt không?"
Lực cười hiền:
"Mệt chứ. Nhưng nếu mình nghỉ thì người bị thương sẽ không còn cơ hội."
Đến ngày đất nước hòa bình, đôi vai của anh đã hằn những vết chai dày.
Anh nói:
"Đó là những vết chai đẹp nhất cuộc đời tôi."



