ĐÔI VAI NHỎ GÁNH CẢ DÁNG HÌNH ĐẤT NƯỚC: CHUYỆN VỀ NGƯỜI NỮ ANH HÙNG BÊN DÒNG SÔNG MÃ
Giữa những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước đang hướng về những kỷ niệm hào hùng của dân tộc, tôi có dịp hành hương về mảnh đất Thanh Hóa – nơi con sông Mã oai hùng vẫn ngày đêm cuộn chảy và cây cầu Hàm Rồng vẫn hiên ngang đứng đó như một chứng nhân vĩnh cửu. Trong không gian bảng lảng khói sương ấy, tôi đã được gặp bà – người phụ nữ mà tên tuổi gắn liền với một kỳ tích không tưởng, một huyền thoại về sức mạnh của lòng yêu nước và ý chí vượt lên mọi giới hạn của con người. Bà là Ngô Thị Tuyển, người nữ anh hùng mà đôi vai nhỏ bé năm xưa đã gánh vác cả một phần trọng trách của lịch sử, tiếp sức cho những họng súng bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Cuộc gặp gỡ diễn ra trong một căn nhà nhỏ ấm cúng, nơi thời gian dường như ngưng
đọng lại sau những lớp bụi mờ của ký ức. Trước mắt tôi không phải là một chiến sĩ
quả cảm trong những trang ảnh tư liệu trắng đen, mà là một người bà hiền hậu với mái
tóc đã bạc màu mây và ánh mắt ánh lên sự tinh anh, hóm hỉnh. Bà Tuyển bắt đầu câu
chuyện của mình bằng những mẩu hồi ức vụn vặt về thời con gái, về những ngày
tháng mà cả miền Bắc đang sục sôi khí thế "mỗi người làm việc bằng hai vì miền
Nam ruột thịt". Sinh ra và lớn lên tại làng Nam Ngạn, ngay sát chân cầu Hàm Rồng –
"tọa độ chết" dưới làn bom đạn của đế quốc Mỹ, bà cũng như bao thanh niên cùng
trang lứa lúc bấy giờ, luôn mang trong mình một khát khao được cống hiến, được cầm
súng bảo vệ quê hương.
Nhớ lại những ngày tháng Hàm Rồng bị đánh phá ác liệt, bà kể rằng bầu trời lúc ấy
không còn màu xanh mà chỉ có khói bom đen kịt và tiếng gầm rú của máy bay địch.
Cầu Hàm Rồng là huyết mạch giao thông quan trọng nhất, là cái gai trong mắt kẻ thù,
nên chúng đã trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn hòng cắt đứt con đường chi viện
cho miền Nam. Trong bối cảnh đó, cô gái Ngô Thị Tuyển khi ấy mới 19 tuổi, chỉ cao
vỏn vẹn 1m40 và nặng 42kg, nhưng đã tình nguyện tham gia vào đội dân quân tự vệ,
sẵn sàng làm bất cứ việc gì từ đào hầm, trực chiến đến tiếp lương, tải đạn. Với bà và
những người dân Nam Ngạn ngày ấy, bảo vệ cầu Hàm Rồng không chỉ là nhiệm vụ
quân sự mà đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim, một sự sống còn gắn liền với hơi thở
của mảnh đất quê hương.
Sự kiện làm nên tên tuổi của bà xảy ra vào ngày 4 tháng 4 năm 1965, một ngày mà
lửa đạn đã thiêu rụi cả một vùng trời bên dòng sông Mã. Khi những trận oanh tạc của
máy bay Mỹ diễn ra dồn dập, các đơn vị pháo cao xạ của ta tại trận địa đồi C4 đang
thiếu đạn trầm trọng. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, việc vận chuyển đạn lên đỉnh đồi là
một thách thức cực lớn vì địa hình hiểm trở và làn đạn dày đặc của kẻ thù. Không một
chút chần chừ, bà Tuyển đã lao vào giữa làn bom đạn để tiếp ứng. Trong một khoảnh
khắc cấp thiết, khi thấy hai hòm đạn còn nằm lại, bà đã quyết định vác cả hai hòm đạn
nặng tổng cộng 98kg lên vai để chạy về phía trận địa.
Khi nghe bà kể lại giây phút ấy, tôi không khỏi bàng hoàng và xúc động. Làm sao một
người phụ nữ nhỏ bé, cân nặng chưa bằng một nửa hai hòm đạn, lại có thể làm được
điều phi thường đến thế? Bà cười bảo rằng, lúc ấy bà chẳng hề cảm thấy nặng, cũng
chẳng biết mình lấy đâu ra sức mạnh kỳ diệu ấy. Trong tâm trí bà khi đó chỉ có một ý
nghĩ duy nhất là làm sao đem đạn đến cho các anh pháo thủ kịp thời để bắn rơi máy
bay địch. Cái sức mạnh ấy không đến từ cơ bắp, mà nó được chưng cất từ lòng căm
thù giặc sâu sắc và tình yêu Tổ quốc nồng nàn. Nó là sự trỗi dậy mạnh mẽ của bản
năng bảo vệ giống nòi, là tinh thần quật cường của những người phụ nữ Việt Nam
vốn dĩ hiền lành, nhu mì nhưng khi cần sẽ trở thành những "nữ kiệt" làm rung chuyển
cả đất trời.
Hình ảnh cô dân quân Ngô Thị Tuyển với đôi vai gầy guộc nhưng vững chãi, bước
chân thoăn thoắt giữa khói lửa để chuyển 98kg đạn đã trở thành một biểu tượng bất
diệt cho sức mạnh của chiến tranh nhân dân. Chiến thắng Hàm Rồng những ngày ấy
có sự đóng góp của biết bao xương máu, nhưng kỳ tích của bà Tuyển chính là một
điểm nhấn rực rỡ, khẳng định rằng khi con người có lý tưởng sống đúng đắn và khát
vọng tự do mãnh liệt, họ có thể vượt qua mọi giới hạn vật lý thông thường. Đôi vai ấy
không chỉ gánh đạn, mà thực sự đã gánh vác cả niềm tin của hậu phương gửi ra tiền
tuyến, gánh vác cả niềm tự hào của một dân tộc không bao giờ biết cúi đầu trước bạo
tàn.
Sau chiến tranh, bà Ngô Thị Tuyển trở về với cuộc sống đời thường, giản dị như bao
người phụ nữ khác. Dù mang trên mình những vết thương và ảnh hưởng sức khỏe từ
những năm tháng gian khổ, bà vẫn giữ cho mình tâm thế lạc quan, yêu đời. Bà tích
cực tham gia các hoạt động xã hội, là người truyền lửa cho các thế hệ trẻ tại địa
phương về truyền thống yêu nước của quê hương Nam Ngạn – Hàm Rồng. Mỗi khi
tiếp xúc với bà, tôi luôn cảm nhận được một nguồn năng lượng tích cực tỏa ra từ cốt
cách của một người anh hùng. Bà không bao giờ đòi hỏi quyền lợi hay nhắc lại chiến
công để mong cầu sự đền đáp, đối với bà, được nhìn thấy đất nước hòa bình, con cháu
được học hành tử tế đã là phần thưởng lớn lao nhất đời mình.
Câu chuyện về người nữ anh hùng bên dòng sông Mã mang lại cho thế hệ sinh viên
chúng tôi những suy ngẫm sâu sắc về giá trị của sự nỗ lực và ý chí vươn lên. Trong
cuộc sống hiện đại, khi chúng ta đôi lúc cảm thấy mệt mỏi trước những áp lực nhỏ
nhặt của bài vở hay những khó khăn trong bước đầu lập nghiệp, hãy nhớ về đôi vai
42kg gánh 98kg đạn của bà Tuyển. Đó là câu trả lời đanh thép nhất cho mọi sự thoái
thác, là minh chứng rằng giới hạn của con người là do chính chúng ta đặt ra, và chúng
ta hoàn toàn có thể phá vỡ nó nếu có đủ quyết tâm. Tinh thần của bà chính là bài học
về sự dấn thân, không ngại gian khổ, dám nhận lấy những phần việc khó khăn nhất về
mình vì lợi ích chung của tập thể và đất nước.
Hơn thế nữa, từ cuộc đời của bà, chúng tôi nhận ra rằng lòng yêu nước không phải là
điều gì đó xa xôi, trừu tượng. Nó hiện hữu trong việc chúng ta trân trọng từng phút
giây hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống và những người đã hiến dâng thanh
xuân cho Tổ quốc. Sự tri ân sâu sắc nhất mà mỗi đoàn viên, thanh niên có thể làm
hôm nay chính là học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và bản lĩnh để sẵn sàng gánh vác
những "hòm đạn" tri thức, những trọng trách phát triển kinh tế, đưa đất nước tiến xa
hơn trên trường quốc tế. Mỗi thời đại có một nhiệm vụ riêng, nhưng tinh thần quả
cảm và lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ thì bao giờ cũng cần thiết để làm nên những kỳ
tích mới.
Kết thúc cuộc trò chuyện, bà nắm chặt tay tôi, đôi bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp và
tràn đầy niềm tin. Tôi rời nhà bà khi nắng chiều đã nhuộm vàng dòng sông Mã, tiếng
sóng vỗ vào chân cầu Hàm Rồng như đang kể lại khúc tráng ca năm nào. Những nhân
chứng lịch sử như bà Ngô Thị Tuyển chính là những báu vật của dân tộc, là những
ngọn hải đăng chỉ đường cho thế hệ trẻ giữa đại dương bao la của cuộc đời. Tác phẩm
này không chỉ là một bài dự thi, mà là lời hứa của một người trẻ sẽ luôn khắc ghi công
ơn của cha ông, luôn nỗ lực sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người
anh hùng đã dùng đôi vai mình để nâng đỡ dáng hình đất nước. Ngọn lửa truyền
thống từ Hàm Rồng sẽ mãi cháy trong tim chúng tôi, nhắc nhở về một thời đại rực lửa
và một ý chí Việt Nam bất khuất, trường tồn.



