Bài viết

Đôi Vai Thép Trên Mặt Trận Mường Pồn

An Giang25/06/2026Bùi Hữu Nhơn (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đôi Vai Thép Trên Mặt Trận Mường PồnBối cảnh lịch sử và trận đánh ác liệt giữa rừng banCuối năm 1953, thực dân Pháp tập trung lực lượng xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ thành một "pháo đài bất khả xâm phạm" nhằm thu hút và tiêu diệt quân chủ lực của ta. Để đối phó, Bộ Tổng tư lệnh quân đội ta quyết định mở cuộc tiến công lên chiến lược Tây Bắc.Tháng 12/1953, đại đội của Bế Văn Đàn (sinh năm 1931 tại Cao Bằng, người dân tộc Tày, Đảng viên, Tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 316, Tiểu đoàn 302, Trung đoàn 101, Đại đoàn 325) nhận lệnh hành quân cấp tốc để bao vây, chặn đánh một cánh quân Pháp đang rút chạy từ Lai Châu về Điện Biên Phủ.Ngày 12/12/1953, tại thung lũng Mường Pồn (huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên), cuộc đụng độ diễn ra vô cùng khốc liệt. Quân Pháp ỷ thế có máy bay ném bom yểm trợ và hỏa lực pháo binh mạnh mẽ đã liên tục tổ chức các đợt phản công điên cuồng hòng chọc thủng vòng vây. Đại đội của Bế Văn Đàn bị tổn thất nặng nề, ban chỉ huy đại đội hầu hết đã hy sinh hoặc bị thương, quân số chiến đấu giảm sút nghiêm trọng nhưng các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ từng tấc đất.Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc và quyết định xuất thầnLúc này, quân địch nắm thế thượng phong, tập trung hỏa lực súng máy nã xối xả và bắt đầu khép vòng vây hòng xóa sổ hoàn toàn mũi đánh chặn của ta. Trong tình thế hiểm nghèo đó, khẩu trung liên (súng máy) của đồng đội Chu Văn Pù là vũ khí có sức sát thương mạnh nhất còn lại để cản bước tiến của địch.Tuy nhiên, một trở ngại chí mạng xuất hiện: Địa hình xung quanh dốc Mường Pồn lúc đó bị bom đạn cày xới phẳng lì, trống trải, không có một gờ đất, thân cây hay bệ đá nào đủ cao để đặt giá súng. Súng trung liên nếu không có điểm tựa vững chắc thì khi bắn, độ giật cực lớn sẽ làm đạn bay chệch hướng, không thể tiêu diệt được mục tiêu, trong khi quân Pháp đã áp sát chỉ còn cách vài chục mét.Chứng kiến đồng đội Chu Văn Pù đang lúng túng, gào thét bất lực giữa làn mưa đạn, Bế Văn Đàn không một chút do dự. Với vết thương trên người đang chảy máu, anh lao băng qua làn đạn, đến bên cạnh anh Pù. Không nói một lời thừa thãi, Bế Văn Đàn dùng hai tay nhấc phắt hai chân giá sắt của khẩu súng trung liên, đặt mạnh lên hai bờ vai của chính mình, rồi rướn người đứng thẳng dậy làm bệ đỡ.Anh quay sang nhìn đồng đội, ánh mắt rực lửa căm thù, hét lớn:"Kẻ thù trước mặt, đồng chí Pù! Bắn đi! Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"Đôi vai bất tử và khúc tráng ca chiến thắngAnh Chu Văn Pù bàng hoàng, nước mắt giàn giụa. Anh không nỡ siết cò vì biết rằng khoảng cách quá gần, sức nóng của nòng súng khi xả đạn liên thanh và độ giật khủng khiếp của vũ khí có thể xé nát bờ vai của người đồng đội. Nhưng trước tình thế quân địch đang lao lên như thiêu thân và tiếng hét giục giã kiên định của Bế Văn Đàn, anh Pù nghiến răng ôm súng, siết chặt cò.Khạc! Khạc! Khạc! Khẩu trung liên trên vai Bế Văn Đàn khạc lửa liên hồi. Từng loạt đạn chính xác quét sạch đội hình hàng ngũ quân Pháp đang xông lên, hàng chục tên địch đổ gục, bẻ gãy hoàn toàn đợt phản công của chúng.Sức giật liên tục của súng và hơi nóng bỏng rát đè nặng lên bờ vai l chiến sĩ 22 tuổi, nhưng Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như một pho tượng đá, hai tay ghì chặt chân giá súng không một chút lay chuyển. Đúng lúc quân địch tháo chạy hỗn loạn, một loạt đạn bắn lén của địch găm trúng vào ngực và đầu của Bế Văn Đàn. Anh ngã xuống ngay tại trận địa khi tay vẫn còn giữ chặt giá súng, máu của anh hòa cùng đất đỏ Mường Pồn.Sự hy sinh anh dũng của Bế Văn Đàn đã thổi bùng ngọn lửa căm thù vào lòng các chiến sĩ còn lại. Toàn đơn vị đồng loạt xông lên nã súng, tiêu diệt hoàn toàn cánh quân địch, giữ vững trận địa Mường Pồn tạo tiền đề cho những chiến thắng vang dội tiếp theo của chiến dịch lịch sử.Tôn vinh và ghi nhớTấm gương "lấy thân mình làm giá súng" của Bế Văn Đàn đã trở thành một biểu tượng kinh điển về tinh thần đồng đội và ý chí quyết tử của Quân đội Nhân dân Việt Nam.Trong Đại hội hoan nghênh chiến sĩ thi đua năm 1955, liệt sĩ Bế Văn Đàn đã được truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên của anh đã đi vào những vần thơ, khúc hát quen thuộc của bao thế hệ người Việt: "Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng...", mãi mãi là ngọn đuốc sáng ngời về lòng yêu nước vô bờ bến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn