ĐÔI VAI TUỔI 16 DƯỚI MƯA BOM

Trong căn nhà tình nghĩa được Nhà nước trao tặng năm 2015, bà Quách Thị Nga, ngụ ấp Đông Quý, xã An Biên nhẹ nhàng lật từng trang ký ức của tuổi mười sáu.
Năm 1966, cô gái nhỏ ở vùng đất Cà Mau cùng vài người bạn quyết định rời quê lên đường làm thanh niên xung phong. Có người đang đứng lớp dạy học cũng gác lại tất cả để theo tiếng gọi non sông. “Các chú thấy tôi còn nhỏ, sợ không chịu nổi sốt rét rừng ở miền Đông, nên động viên tôi ở lại, nhưng tôi nhất quyết đi”, bà Nga kể.Đơn vị của bà hành quân bộ suốt một tháng hai mươi bảy ngày mới đến chiến trường. Rừng già không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét triền miên. Tóc rụng, người xanh xao, nhiều đồng đội ngã xuống vì bệnh tật trước khi kịp đối mặt quân thù.Hoạt động chủ yếu ở Tây Ninh, Bình Dương và Củ Chi, bà cùng đồng đội sống dưới địa đạo, hầm sâu. Có nơi không có nước, sáng sớm mọi người phải múc từng muỗng nước mưa đọng trong dấu chân trâu, bỏ thuốc lọc rồi mới dám nấu uống. Đêm ngủ chỉ có chiếc võng và tấm tăng nhỏ. Nếu căng không khéo, nước mưa theo thân cây chảy thẳng vào võng, ướt lạnh suốt đêm.Nhiệm vụ của bà Nga là tải gạo, tải đạn và khiêng thương binh. Mỗi chuyến, đôi vai gầy gánh khoảng 20kg hàng, băng rừng suốt ngày đêm. Điều khiến bà nhớ nhất là những lần cáng thương dưới mưa bom.“Mệnh lệnh là không được để thương binh bị thương lần thứ hai. Có lúc pháo rơi, chúng tôi nằm đè lên người thương binh để che chắn bằng chính thân mình”, bà kể, giọng chùng xuống.“Không được để thương binh bị thương lần hai là nhiệm vụ của thanh niên xung phong ngày ấy”, bà Nga kể.____Có những ký ức không nằm trong những tấm huân chương, mà ở chính những giai điệu đi cùng tuổi trẻ. Bà Nga kể, những đêm nghỉ chân giữa rừng, sau một ngày tải đạn hay khiêng thương binh, anh chị em thanh niên xung phong lại cất tiếng hát.Đến bây giờ, bà Nga vẫn còn nhớ giai điệu của ca khúc “Thanh niên xung phong” của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu. Mỗi lần ngân nga câu hát về ý chí vượt núi, băng sông và quyết tâm đi đầu, bà như thấy cả một thời tuổi trẻ hiện về. “Hồi đó nghe bài nào cũng thấy mình có thêm sức mạnh. Cứ hát rồi lại bước tiếp, quên cả mệt, quên cả sợ”, bà Nga mỉm cười nhớ lại.____Chiến tranh cũng để lại trong bà những mất mát không gì bù đắp được. Cha bà là chiến sĩ Việt Minh hy sinh từ năm 1954. Suốt nhiều năm kháng chiến, bà và người em trai cùng ở chiến trường mà không hề biết nhau còn sống hay đã hy sinh.Thế nhưng, khi được hỏi có hối hận vì đã dành trọn tuổi trẻ cho chiến tranh hay không, bà Nga lắc đầu. “Nếu được chọn lại, tôi vẫn đi. Nhờ có những người ngã xuống mà hôm nay đất nước mới có hòa bình”. Giờ đây, tuổi đã cao, sức khỏe giảm sút, bà vẫn chăm lo ruộng vườn cùng con cháu, bình dị như bao người nông dân khác.___Bom đạn đã lùi xa, những cánh rừng Trường Sơn giờ xanh trở lại, Thành cổ Quảng Trị đã phủ màu hoa cỏ. Chỉ có ký ức trong những người cựu thanh niên xung phong vẫn còn nguyên vẹn như ngọn lửa âm ỉ cháy, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên có được. Đó là thành quả được đánh đổi bằng cả tuổi xuân, mồ hôi, nước mắt và máu của biết bao con người bình dị nhu bà Quách Thị Nga.
Audio / Lời kể nhân chứng
Nguồn tham khảoXem podcast gốc tại: https://www.facebook.com/share/p/1J671gAFnC/
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.



