Bài viết

ĐÓN BÁC Ở KHUỔI LỪA

Quảng Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÓN BÁC Ở KHUỔI LỪA

Buổi sáng hôm ấy (Tháng 3/1951) không khí cơ quan Tỉnh ủy Bắc Kạn đang sơ tán ở Khuổi Lừa có phần khác thường. Người nào việc nấy ai cũng đều vội vàng, chạy ra chạy vào chẳng kịp nói với nhau điều gì.Từ ngoài ngõ vào đến xung quanh nhà Văn phòng Tỉnh uỷ lá khô được quét dọn sạch sẽ, củi đuốc cây que được dồn xếp gọn gàng hơn mọi ngày. Có lẽ sắp có cuộc họp gì quan trọng hay có đoàn cấp trên nào đó. Chúng tôi chưa được loan báo gì của Thường trực, chỉ nghĩ vẫn vơ ang áng thế. Thỉnh thoảng thấy anh Kim Long chạy xuống khe suối, xem lại cái máy phát điện mi ni do anh thiết kế và vận hành. Gần đến giờ làm việc buổi chiều. "Hồ Chủ tịch muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Chúng tôi nghe thấy tiếng hô của anh Nguyễn Quang Hiền (Phó Bí thư Tỉnh ủy) nhỏ người mà giọng to đáo để. Nghe tiếng hô cứ dồn dập liên tục. Nhưng tiếng hô lại ở phía sau nhà văn phòng. Chúng tôi trông ra phía trước hàng ngày ra vào lại không thấy người nào. “Bác Hồ đến đấy! lên văn phòng mau lên..." Nghe đúng tiếng thúc giục của Đinh Công Hoà hay Hoàng Hoá thì phải. Thì ra, Bác lại đi lối hằng ngày chúng tôi đi kiếm củi xách nước. Một đoàn người dẫn Bác theo lối đó chắc là theo ý của Bác. Nhà văn phòng có dãy bàn với mấy hàng ghế. Chân bàn ghế đều chôn bằng gốc vầu cả. Mấy hàng ghế hầu như đều bỏ trống. Ai cũng đều đứng. Có người lại còn cố kiếng chân để nhìn thấy rõ mặt Bác. - Nào, chú Sơn và các chú cho Bác biết qua tình hình sửa chữa cầu, đường ra sao, có những khó khăn, thuận lợi gì... Bác hỏi. Đồng chí Dương Thiết Sơn Bí thư Tỉnh uỷ báo cáo Bác một số về huy động dân công và cả trâu mộng từ Na Rì ra Vũ Muộn, Sĩ Bình. Mỗi cây gỗ nghiến phải đến bảy tám con trâu cùng kéo ra đỉnh Đèo Giàng... mọi việc đều thuận lợi. Muốn để Bác biết thêm công việc cụ thể hơn, anh Sơn nhìn sang đồng chí Trưởng ty giao thông, anh Biền xúc động quá. Nhiều điều muốn bày tỏ với Bác mà cứ líu lưỡi lại, khi thì thưa Bác lúc thì thưa Cụ. Lúc đầu xưng cháu rồi có lúc lại xưng con. Chúng tôi đứng nép phía liếp cạnh cửa cũng phải cố nhịn cười để giữ trật tự. Mọi người được nghe Bác nói sự quan trọng của giao thông phục vụ chiến dịch Tây Bắc. Cuối cùng Bác hỏi còn ai hỏi gì không. Có mấy cánh tay giơ lên từ phía cuối sát vách. - Còn gì các cháu cứ hỏi. Bác động viên.

- Thưa Bác, chúng cháu xin hỏi sắp đến ngày tổng phản công chưa a? Bác cười và trả lời đại ý: trước khi trả lời thì Bác lại muốn hỏi các chú, các cô là: Cầu, đường sửa chữa đã đảm bảo vận chuyển liên tục chưa? vụ gặt vừa rồi Tỉnh ta có tăng hơn năm ngoái không? Có bội thu mới có đủ lương thực ủng hộ bộ đội. Quân ta ăn no mới đánh thắng được. Có nhiều trận thắng lớn mới tiến tới tổng phản công được chứ ... Tiếng vỗ tay từng đợt liên tiếp... Đêm hôm ấy, tiếng gà gáy sáng từ các xóm Nà Phải, Khuổi Cụ vọng vào Khuổi Lừa, mà các lán vẫn còn như tranh nhau kể lại những tình tiết của buổi đón Bác. (Nhà văn Nông Viết Toại, Nguyên giám đốc Bảo tàng Việt Bắc, nhân chứng buổi gặp kể)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn