Đòn gánh của mẹ
Mẹ anh Minh làm dân công, dùng đòn gánh tre gánh gạo vào rừng. Đòn gánh cũ, vai mẹ chai sần. Anh Minh thấy mẹ gầy, muốn thay mẹ đi, nhưng mẹ nói: “Con còn phải chiến đấu.”
Một lần mẹ bị trượt chân, gạo rơi xuống suối. Mẹ không khóc, chỉ lội xuống vớt từng nắm, phơi lại trên lá chuối. Mẹ nói: “Gạo ướt còn phơi được, bỏ thì phí.”
Khi gánh đến nơi, mẹ cười: “Còn đủ, không thiếu đâu.” Bộ đội nhận gạo, ai cũng thương. Anh Minh nhìn vai mẹ đỏ rát, nghẹn lời.
Sau hòa bình, anh Minh dựng cho mẹ một căn nhà nhỏ. Đòn gánh được mẹ treo trên vách, không dùng nữa. Mẹ bảo: “Giữ để nhớ những ngày mình không được phép yếu.”
Đòn gánh ấy không chỉ gánh gạo, mà gánh cả sự kiên cường của một người mẹ. Nó là biểu tượng của hậu phương bền bỉ, lặng lẽ mà vững như núi.



