Bài viết

Đồn Long Khốt – Bản hùng ca bất tử trên vùng đất Kiến Tường

Nghệ An07/07/2026VANG THANH DŨNG (ĐOÀN XÃ CHÂU TIẾN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồn Long Khốt – Bản hùng ca bất tử trên vùng đất Kiến Tường

Có những địa danh chỉ cần nhắc tên đã gợi lên niềm tự hào. Có những mảnh đất không chỉ được bồi đắp bởi phù sa mà còn thấm đẫm máu xương của biết bao người con ưu tú của Tổ quốc. Với quê hương Kiến Tường, Đồn Long Khốt chính là một địa danh như thế.

Mỗi lần nghe các bác cựu chiến binh kể chuyện, hay đọc những tư liệu về Long Khốt, tôi luôn hình dung nơi đây từng là một vùng đất khốc liệt. Giữa những cánh đồng ngập nước của Đồng Tháp Mười, nơi tưởng chừng chỉ có tiếng gió và tiếng chim trời, đã từng vang lên tiếng bom, tiếng pháo và tiếng súng suốt nhiều năm tháng chiến tranh.

Long Khốt nằm ở vùng biên giới, giữ vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng. Trong những năm 1972–1975, nơi đây là cửa ngõ nối chiến trường miền Đông Nam Bộ với Đồng Tháp Mười và biên giới Tây Nam. Chính vì vậy, quân địch xây dựng tại đây một chi khu quân sự kiên cố nhằm kiểm soát tuyến biên giới và ngăn chặn lực lượng cách mạng. Trước tình hình đó, các đơn vị chủ lực của ta, trong đó có Sư đoàn 5 cùng lực lượng vũ trang tỉnh Kiến Tường, đã mở nhiều trận tiến công quyết liệt để giành lại Long Khốt.

Điều làm tôi xúc động nhất là Long Khốt không gắn với tên tuổi của một người anh hùng duy nhất. Anh hùng ở đây là hàng nghìn người lính vô danh.

Có những chiến sĩ vừa tròn đôi mươi.

Có người còn chưa kịp viết xong lá thư gửi về cho mẹ.

Có người mới cưới vợ chưa lâu.

Có người mãi mãi không biết mặt đứa con đầu lòng.

Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nhưng đều gặp nhau ở một lý tưởng: bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Trong những trận chiến ác liệt, nhiều chiến sĩ đã ngã xuống ngay trên mảnh đất Long Khốt. Đồng đội không kịp đưa các anh về hậu phương. Có người được chôn cất vội vàng bên bờ kênh, dưới những gốc tràm hay giữa cánh đồng ngập nước. Chiến tranh qua đi, những người lính ấy hòa mình vào đất mẹ, để rồi Long Khốt trở thành vùng đất thiêng của lòng yêu nước và sự hy sinh.

Những năm sau ngày đất nước thống nhất, vùng đất biên giới này lại tiếp tục đối mặt với cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam. Trong 43 ngày đêm đầu năm 1978, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Long Khốt cùng các lực lượng phối hợp đã kiên cường bám trụ, đẩy lùi nhiều đợt tiến công, giữ vững chủ quyền biên giới quốc gia. Chiến công ấy đã tiếp nối truyền thống bất khuất của Long Khốt và làm sáng thêm tinh thần "còn người còn đất".

Ngày nay, giữa không gian yên bình của vùng biên giới, Khu di tích lịch sử quốc gia Đồn Long Khốt hiện lên trang nghiêm với đền thờ, bia ghi danh các anh hùng liệt sĩ và khu tưởng niệm. Trên những phiến đá là hàng nghìn cái tên được khắc lại. Có những người đã xác định được danh tính, nhưng cũng còn nhiều người lính mãi mãi được ghi nhớ bằng hai chữ "liệt sĩ vô danh". Mỗi cái tên là một cuộc đời. Mỗi cuộc đời là một câu chuyện về lòng yêu nước. Theo thống kê tại khu di tích, nơi đây tưởng niệm hàng nghìn anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trong các cuộc chiến đấu tại Long Khốt.

Tôi chưa từng trải qua chiến tranh.

Tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi.

Nhưng mỗi lần đọc về Long Khốt, tôi cảm nhận rất rõ cái giá của hòa bình.

Đó không chỉ là những con số trong sách lịch sử.

Đó là tuổi xuân.

Là ước mơ.

Là hạnh phúc của biết bao gia đình đã gửi lại nơi chiến trường.

Là đoàn viên thanh niên của quê hương Kiến Tường, tôi càng thấy mình có trách nhiệm gìn giữ và phát huy truyền thống ấy. Nếu thế hệ cha anh đã bảo vệ Tổ quốc bằng máu và lòng quả cảm, thì thế hệ hôm nay phải xây dựng quê hương bằng tri thức, bằng tinh thần đổi mới sáng tạo, bằng trách nhiệm với cộng đồng và bằng những việc làm thiết thực mỗi ngày.

Đến với Long Khốt hôm nay, điều còn đọng lại trong tôi không chỉ là sự trang nghiêm của đền tưởng niệm hay những hàng bia đá, mà là một lời nhắc nhở âm thầm: hòa bình không phải là điều tự nhiên có được. Hòa bình được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao người con đất Việt.

"Câu chuyện thời hoa lửa" của Long Khốt không chỉ thuộc về quá khứ.

Đó là câu chuyện của lòng yêu nước.

Của tinh thần đoàn kết.

Của ý chí không khuất phục trước gian khổ.

Và là ngọn lửa sẽ mãi được truyền lại cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Xin được nghiêng mình trước các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên vùng đất Long Khốt.

Xin hứa sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh ấy, để mỗi bước phát triển của quê hương, mỗi công trình của tuổi trẻ và mỗi việc làm tốt hôm nay đều là một nén hương lòng dâng lên những người đã viết nên bản hùng ca bất tử trên vùng đất Kiến Tường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn