Bài viết

Đồng chí Đỗ Công Hùng Sinh năm 1961 – Nhập ngũ tháng 7 năm 1980 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 9 năm 1984

Đồng chí Đỗ Công Hùng Sinh năm 1961 – Nhập ngũ tháng 7 năm 1980 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 9 năm 1984

Đồng Tháp24/08/2026xã Bình Ninh (Xã Bình Ninh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những con đường chỉ đi một lần trong đời nhưng để lại dấu chân mãi mãi. Có những năm tháng chỉ kéo dài bốn năm, nhưng đủ để trở thành hành trang theo con người đến hết cuộc đời. Đó là những năm tháng khoác trên mình màu xanh áo lính – màu xanh của tuổi trẻ, của lòng yêu nước và của niềm tin son sắt vào Tổ quốc."

Đối với mỗi người lính, tuổi trẻ không chỉ được ghi nhớ bằng những ngày tháng đẹp nhất của cuộc đời, mà còn được đánh dấu bằng những ngày cống hiến, rèn luyện và trưởng thành trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Với đồng chí Đỗ Công Hùng, quãng thời gian từ tháng 7 năm 1980 đến tháng 9 năm 1984 là một chương đặc biệt, một phần ký ức không thể nào phai nhạt trong hành trình cuộc đời.

Sinh năm 1961, đồng chí lớn lên giữa những năm đất nước còn in đậm dấu vết chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn với hình ảnh làng quê mộc mạc, những cánh đồng lúa bốn mùa xanh tốt, những dòng sông hiền hòa và những buổi chiều theo cha mẹ ra đồng. Đó là tuổi thơ bình dị nhưng cũng chất chứa biết bao câu chuyện về lòng yêu nước, về những người con của quê hương đã lên đường chiến đấu và về khát vọng được sống trong hòa bình.

Khi đất nước thống nhất, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì Tổ quốc vẫn cần những người thanh niên tiếp tục đứng trong hàng ngũ quân đội để bảo vệ biên cương và giữ gìn thành quả cách mạng. Chính trong hoàn cảnh ấy, người thanh niên Đỗ Công Hùng đã xác định rằng được khoác lên mình màu xanh áo lính là niềm tự hào lớn lao của tuổi trẻ.

Tháng 7 năm 1980, đồng chí lên đường nhập ngũ. Buổi chia tay quê hương diễn ra trong không khí vừa xúc động vừa tự hào. Trên khuôn mặt của cha mẹ là niềm thương nhớ xen lẫn sự tin tưởng. Những người thân, bạn bè đến tiễn đều gửi gắm vào ông niềm hy vọng rằng sẽ hoàn thành tốt nghĩa vụ và trở về trong ngày đất nước ngày càng bình yên.

Bước chân vào doanh trại, người thanh niên tuổi mười chín bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới. Mọi nếp sinh hoạt đều theo kỷ luật quân đội. Tiếng kẻng báo thức vang lên từ rất sớm, mở đầu cho một ngày học tập, rèn luyện và công tác. Những bài học đầu tiên về điều lệnh, tác phong quân nhân, kỹ thuật chiến đấu và rèn luyện thể lực tuy vất vả nhưng đã giúp đồng chí hiểu rằng, để trở thành một người lính thực thụ cần có ý chí, nghị lực và tinh thần vượt khó.

Thao trường những năm đầu thập niên 1980 luôn in đậm trong ký ức của ông. Dưới cái nắng gay gắt hay những cơn mưa bất chợt, những hàng quân vẫn đều bước. Mồ hôi thấm đẫm màu áo xanh, đôi bàn tay chai sạn sau những giờ luyện tập, nhưng trên gương mặt của những người lính trẻ vẫn ánh lên niềm tin và quyết tâm. Mỗi ngày trôi qua là một ngày họ trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và hiểu rõ hơn giá trị của sự hy sinh thầm lặng.

Điều quý giá nhất mà quân đội mang lại cho đồng chí không chỉ là kiến thức quân sự mà còn là những bài học về nhân cách. Quân đội dạy ông biết quý trọng thời gian, biết sống có trách nhiệm, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Mỗi nhiệm vụ được giao, dù nhỏ hay lớn, đều phải thực hiện bằng tất cả sự tận tâm. Chính từ những điều bình dị ấy đã hình thành nên bản lĩnh vững vàng của một người lính.

Trong ký ức của đồng chí, tình đồng chí, đồng đội luôn là điều thiêng liêng nhất. Những chàng trai đến từ khắp mọi miền đất nước gặp nhau dưới mái nhà quân đội. Họ cùng ăn, cùng ở, cùng học tập, cùng rèn luyện và cùng chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn. Những bữa cơm đơn sơ, những đêm hành quân, những giờ trực gác hay những lần nhận được lá thư từ quê nhà đều trở thành kỷ niệm chung không thể nào quên.

Có những đêm yên tĩnh, sau giờ sinh hoạt, mỗi người lính lại nhớ về gia đình. Nhớ bữa cơm mẹ nấu, nhớ con đường làng thân thuộc, nhớ tiếng gọi của người thân mỗi buổi chiều. Nhưng cũng chính trong những giây phút ấy, họ lại càng thêm yêu màu áo mình đang mặc, bởi ai cũng hiểu rằng sự hy sinh của hôm nay chính là để giữ gìn cuộc sống bình yên cho biết bao mái ấm gia đình trên khắp đất nước.

Bốn năm trong quân ngũ là bốn năm tuổi trẻ được tôi luyện bằng mồ hôi, bằng kỷ luật và bằng tình đồng đội. Người thanh niên ngày nhập ngũ đã trở thành một quân nhân trưởng thành, chững chạc và giàu bản lĩnh. Quân đội không chỉ dạy ông cách hoàn thành nhiệm vụ mà còn dạy cách làm người – sống trung thực, khiêm nhường, nghĩa tình và luôn biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trước.

Tháng 9 năm 1984, đồng chí hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Ngày chia tay đơn vị là ngày mang theo biết bao cảm xúc. Những cái bắt tay thật chặt, những lời hẹn gặp lại và những ánh mắt lưu luyến của đồng đội khiến ai cũng nghẹn ngào. Bốn năm không phải quãng thời gian quá dài trong cuộc đời, nhưng đủ để gắn kết những con người xa lạ thành những người anh em không cùng huyết thống.

Trở về quê hương, đồng chí Đỗ Công Hùng tiếp tục bắt đầu một hành trình mới. Dù không còn khoác trên mình bộ quân phục màu xanh, nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn luôn hiện hữu trong từng công việc và trong cách đối nhân xử thế. Sự cần cù trong lao động, tính kỷ luật trong công việc, tinh thần trách nhiệm với gia đình và cộng đồng chính là những giá trị mà quân đội đã vun đắp cho ông.

Nhiều năm đã trôi qua, quê hương đổi mới từng ngày, đất nước ngày càng phát triển, nhưng mỗi khi gặp lại đồng đội cũ hay nhìn thấy màu xanh quân phục, ký ức của những năm tháng quân ngũ lại hiện về nguyên vẹn. Tiếng cười trên thao trường, những buổi hành quân, những đêm gác yên bình và tình cảm chân thành của những người lính trẻ vẫn còn sống động như mới hôm qua.

Có người hỏi điều gì quý giá nhất mà quân đội để lại sau những năm tháng phục vụ. Có lẽ với đồng chí Đỗ Công Hùng, đó không phải là những tấm bằng khen hay những dấu mốc thời gian, mà chính là sự trưởng thành của tâm hồn, là bản lĩnh trước mọi khó khăn và là niềm tự hào vì đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân để cống hiến cho Tổ quốc.

Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, có thể in thêm những nếp nhăn trên khuôn mặt, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về một thời áo lính. Những năm tháng từ 1980 đến 1984 mãi mãi là "Thời hoa lửa" của đồng chí Đỗ Công Hùng – quãng đời được viết bằng lòng yêu nước, bằng ý chí của tuổi trẻ và bằng tình đồng chí, đồng đội bền chặt.

Đó là khoảng thời gian mà mỗi khi nhớ lại, trong lòng ông luôn dâng lên niềm xúc động và tự hào. Bởi tuổi trẻ chỉ đến một lần, và thật hạnh phúc khi tuổi trẻ ấy đã được cống hiến dưới lá cờ đỏ sao vàng của Tổ quốc Việt Nam, để hôm nay và mai sau có thể mỉm cười khi nhìn lại, rằng mình đã sống một thời thật đẹp, thật ý nghĩa và thật xứng đáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn