Đồng chí Huỳnh Chánh Ngôn Sinh năm 1963 – Nhập ngũ tháng 4 năm 1979 – Hoàn thành nghĩa vụ năm 1983
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời. Dẫu thời gian có làm mái tóc ngả màu sương, dẫu năm tháng có phủ bụi lên những trang lịch sử, thì ký ức về một thời khoác trên mình màu xanh áo lính vẫn luôn sống động trong trái tim của những người đã từng cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Đối với đồng chí Huỳnh Chánh Ngôn, những năm tháng từ tháng 4 năm 1979 đến năm 1983 chính là khoảng thời gian đẹp nhất, thiêng liêng nhất và cũng đáng tự hào nhất của cuộc đời.
Sinh năm 1963, đồng chí lớn lên trong bối cảnh đất nước vừa trải qua chiến tranh, đang từng ngày hàn gắn những vết thương và xây dựng cuộc sống mới. Tuổi thơ của ông không có nhiều điều kiện đủ đầy như các thế hệ sau. Những câu chuyện về lòng yêu nước, về sự hy sinh của những người đi trước và về trách nhiệm của tuổi trẻ đối với non sông đã nuôi dưỡng trong ông ý chí vươn lên và khát vọng được góp sức mình cho đất nước.
Tháng 4 năm 1979, khi tuổi đời còn rất trẻ, đồng chí lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước vẫn đang phải thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và củng cố nền quốc phòng. Với người thanh niên khi ấy, khoác lên mình bộ quân phục không chỉ là thực hiện nghĩa vụ quân sự mà còn là niềm vinh dự lớn lao, là sự tiếp nối truyền thống yêu nước của quê hương và gia đình.
Những ngày đầu bước vào doanh trại là khoảng thời gian đầy thử thách. Từ nếp sống tự do nơi quê nhà đến môi trường quân đội với nền nếp kỷ luật nghiêm minh là một sự thay đổi lớn. Những buổi sáng thức dậy theo tiếng kẻng báo thức, những giờ huấn luyện trên thao trường dưới nắng gắt hay trong những cơn mưa bất chợt, những bài học về điều lệnh, tác phong và tinh thần đồng đội đã giúp người thanh niên trẻ trưởng thành từng ngày.
Mỗi bước chân trên thao trường là một lần rèn luyện ý chí. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống là một minh chứng cho tinh thần vượt khó của tuổi trẻ. Đồng chí hiểu rằng người lính không chỉ được rèn luyện sức khỏe mà còn được rèn luyện bản lĩnh, lòng trung thành và tinh thần trách nhiệm trước Tổ quốc.
Điều quý giá nhất mà quân đội mang lại không chỉ là kỹ năng hay kiến thức quân sự mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Đó là những người cùng ăn chung bữa cơm, cùng chia nhau từng ngụm nước giữa những ngày nắng nóng, cùng thức trắng trong những đêm làm nhiệm vụ và cùng động viên nhau vượt qua nỗi nhớ quê hương. Những tình cảm ấy chân thành, giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng, trở thành ký ức không thể phai mờ theo năm tháng.
Bốn năm trong quân ngũ là bốn năm tuổi trẻ được tôi luyện. Đồng chí không chỉ học được tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và sự kiên trì mà còn học được cách sống vì tập thể, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Chính môi trường quân đội đã góp phần hình thành nên bản lĩnh và nhân cách của ông sau này.
Năm 1983, đồng chí hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về quê hương. Rời xa doanh trại, chia tay những người đồng đội đã cùng gắn bó suốt những năm tháng thanh xuân là một cảm xúc khó diễn tả thành lời. Có niềm vui vì được đoàn tụ với gia đình, nhưng cũng có sự lưu luyến với mái nhà quân đội – nơi đã chứng kiến những bước trưởng thành quan trọng nhất của cuộc đời.
Trở về cuộc sống đời thường, đồng chí tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ trong lao động, công tác và cuộc sống. Tính kỷ luật, sự chân thành, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó được rèn luyện trong quân ngũ luôn là hành trang quý báu giúp ông vượt qua những thử thách của cuộc sống.
Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, đồng chí Huỳnh Chánh Ngôn có quyền tự hào về những năm tháng tuổi trẻ của mình. Đó không chỉ là quãng thời gian thực hiện nghĩa vụ quân sự mà còn là khoảng thời gian đẹp nhất của một đời người – quãng thời gian được sống vì lý tưởng, được cống hiến cho Tổ quốc và được sát cánh bên những người đồng đội thân yêu.
"Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng ký ức về màu xanh quân phục, về những tháng ngày rèn luyện gian khó, về tiếng cười của đồng đội và niềm tự hào khi được phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam sẽ mãi mãi là một phần không thể tách rời trong cuộc đời đồng chí. Đó là ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ, tiếp tục soi sáng con đường sống, lao động và cống hiến của ông cho đến hôm nay.


