ĐỒNG CHÍ LÊ VĂN LÂM (1)
Buổi sáng đầu thu, khi sương còn phủ một lớp mỏng trên con đường làng, ông Lâm – một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi – lại cặm cụi tưới những luống rau sau vườn. Lưng ông hơi còng, bước chân chậm chạp, nhưng ở ông vẫn ánh lên một sự rắn rỏi mà chỉ những ai từng đi qua chiến tranh mới có. Hôm ấy, như thường lệ, ông hàng xóm của ông Lâm sang chơi và ngồi nói chuyện về những ngày xa xưa nhưng đầy kỉ niệm và cảm xúc, bọn trẻ con chơi gần đó thấy thế cũng lại gần tò mò nghe 2 ông nói chuyện:
- Ông Lâm ơi, ông kể chuyện chiến trường đi!
Ông chỉ cười, nét mặt hiền từ. Suốt bao năm, ông ít khi kể về những ngày tháng ấy. Nhưng sáng hôm đó, có lẽ vì nghe tiếng chim hót trên nóc hiên gợi nhớ, hoặc vì nhìn thấy sự háo hức trong đôi mắt trẻ thơ, ông đặt chén nước xuống và trầm ngâm kể..
Ông kể rằng năm ấy ông tròn hai mươi, còn trẻ và nhiệt huyết. Khi đơn vị của ông đóng quân ở một khu rừng rậm, nhiệm vụ của họ là giữ một tuyến đường chiến lược. Tối hôm đó, trời đổ mưa lớn, âm thanh ào ào như muốn nuốt chửng cả cánh rừng. Đơn vị vừa dựng lán xong thì nhận được tin: một tổ trinh sát chưa kịp quay về.
Không chần chừ, ông Lâm xung phong cùng hai đồng đội khác đi tìm. Con đường rừng tối om, vũng nước lầy bám chặt lấy chân. Thỉnh thoảng, pháo sáng từ phía xa lóe lên, in bóng ba người trên nền trời mưa trắng xóa. Đi được hơn một giờ, họ nghe tiếng kêu yếu ớt. Một chiến sĩ trẻ bị thương nặng, bất tỉnh bên cạnh thân cây đổ, còn một người khác cố gắng cầm máu cho bạn mình.
Ông Lâm nhớ lại: “Lúc ấy, tôi không nghĩ gì nhiều, chỉ biết phải đưa họ về bằng mọi giá.” Mưa vẫn xối xả, đường trơn trượt, nhưng ông và đồng đội thay nhau cõng hai người bị thương. Nhiều lần ông trượt chân, ngã xuống đất, nhưng lại đứng dậy ngay, cắn răng chịu đau. Cuối cùng, gần sáng, họ cũng đưa được cả hai về đơn vị an toàn. Nhờ được cứu kịp thời, cả hai trinh sát đều sống sót.
Kể đến đây, ông Lâm dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm. Bọn trẻ nín lặng. Chúng chưa từng nghe ông kể một câu chuyện nào vừa khốc liệt vừa ấm áp đến vậy. Một đứa hỏi:
- Ông có sợ không ạ?
Ông mỉm cười, vỗ nhẹ đầu nó:
- Sợ thì có chứ. Nhưng lúc đó, nghĩ đến đồng đội, tự nhiên tôi thấy mình phải mạnh mẽ hơn. Chiến tranh dữ dội lắm, nhưng cũng dạy người ta biết thương nhau hơn.
Gió thu khẽ thổi, làm rung nhẹ những tán lá sau vườn. Bọn trẻ ngồi im, như đang hình dung ra bóng hình người lính trẻ năm xưa giữa cơn mưa rừng. Ông Lâm lại cầm chén nước tiếp tục hớp 1 ngụm trà nhỏ với ánh mắt đầy hoài niệm.
Với lũ trẻ trong làng, từ khoảnh khắc ấy, ông Lâm không chỉ là người cựu chiến binh già, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tình đồng đội thiêng liêng. Và với chính ông, câu chuyện hôm nay kể lại như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng những năm tháng đã qua, dù đau thương hay mất mát, vẫn luôn là phần đẹp đẽ nhất trong ký ức đời mình.



