Đồng chí Nguyễn Cẩm Phong Sinh năm 1968 – Nhập ngũ tháng 02 năm 1986 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 9 năm 1989
"Chiều cuối xuân năm ấy, trên con đường làng còn vương mùi rơm mới, một chàng trai vừa tròn mười tám tuổi lặng lẽ đứng trước hiên nhà. Trong chiếc ba lô đơn sơ là vài bộ quần áo, cuốn sổ tay nhỏ và những lời dặn dò của mẹ. Phía trước là con đường dẫn đến doanh trại, phía sau là mái nhà đã nuôi lớn mình suốt tuổi thơ. Từ giây phút bước chân rời ngõ nhỏ, cậu thanh niên năm nào đã bắt đầu một hành trình không chỉ của riêng mình, mà còn là hành trình của một thế hệ biết đặt Tổ quốc lên trên tuổi trẻ."
Mỗi thời đại đều có những người thanh niên sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng đối với đất nước. Họ ra đi không phải để tìm kiếm sự nổi tiếng hay những lời ngợi ca, mà bởi trong trái tim luôn cháy bỏng một niềm tin giản dị: khi Tổ quốc cần, người thanh niên phải có mặt.
Đồng chí Nguyễn Cẩm Phong, sinh năm 1968, thuộc lớp thanh niên trưởng thành trong những năm đầu đất nước hòa bình, thống nhất. Tuổi thơ của ông không còn nghe tiếng bom rơi như thế hệ cha anh, nhưng vẫn lớn lên giữa vô vàn khó khăn của thời kỳ sau chiến tranh. Những mái nhà tranh còn đơn sơ, những con đường đất mùa mưa lầy lội, những buổi theo cha mẹ ra đồng từ lúc mặt trời chưa mọc đã trở thành ký ức không thể phai mờ.
Quê hương nghèo nhưng giàu nghĩa tình đã dạy ông biết yêu lao động, biết quý trọng từng hạt gạo làm ra và biết rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của những người đi trước. Những câu chuyện về các liệt sĩ, về những người lính trở về từ chiến trường với vết thương còn hằn trên cơ thể đã nuôi dưỡng trong lòng người thanh niên ấy một niềm kính trọng đặc biệt đối với màu xanh áo lính.
Tháng 02 năm 1986, khi nhận lệnh nhập ngũ, Nguyễn Cẩm Phong bước lên đường với tất cả niềm tự hào của tuổi mười tám. Trong ánh mắt của cha mẹ là sự lưu luyến, trong lời tiễn của bà con là niềm tin và kỳ vọng. Chuyến xe đưa những thanh niên rời quê ngày hôm ấy không chỉ chở theo hành trang của từng người mà còn chở theo khát vọng cống hiến của cả một thế hệ.
Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi thử thách không dễ dàng. Tiếng kẻng báo thức vang lên khi màn sương còn phủ kín doanh trại. Chỉ trong ít phút, mọi người đã phải chỉnh tề quân phục, xếp hàng ngay ngắn chuẩn bị cho một ngày mới. Kỷ luật nghiêm minh ban đầu khiến nhiều người còn bỡ ngỡ, nhưng cũng chính môi trường ấy đã rèn luyện nên bản lĩnh của những người lính trẻ.
Trên thao trường, từng bước chân hành quân, từng động tác điều lệnh, từng giờ học quân sự đều được thực hiện với tinh thần nghiêm túc. Có những hôm nắng chang chang làm chiếc áo quân phục ướt đẫm mồ hôi, có những buổi mưa bất chợt khiến bãi tập lầy lội, nhưng không ai chùn bước. Mỗi người đều hiểu rằng sự gian khổ hôm nay chính là nền tảng để hoàn thành tốt nhiệm vụ ngày mai.
Quân đội đã mang đến cho đồng chí Nguyễn Cẩm Phong nhiều điều quý giá. Trước hết là tính kỷ luật – biết sống đúng giờ, đúng lời hứa và đúng trách nhiệm. Tiếp đến là tinh thần đoàn kết – biết sẻ chia với đồng đội từng ngụm nước, từng bữa cơm, từng lá thư từ quê nhà. Và hơn hết là ý thức sâu sắc về trách nhiệm của một công dân đối với Tổ quốc.
Có lẽ điều khiến ông nhớ nhất sau nhiều năm chính là tình đồng chí. Những người lính trẻ đến từ nhiều vùng quê khác nhau đã cùng nhau trải qua quãng đời đẹp nhất. Họ cùng học tập, cùng lao động, cùng rèn luyện và cùng động viên nhau vượt qua những lúc nhớ nhà. Có những tình bạn được hình thành trong quân ngũ rồi theo họ suốt cả cuộc đời.
Ba năm quân ngũ cũng là ba năm đất nước bước vào công cuộc đổi mới. Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng niềm tin vào tương lai luôn hiện hữu. Người lính thời ấy không chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn góp phần giữ gìn sự ổn định để nhân dân yên tâm xây dựng quê hương. Đồng chí Nguyễn Cẩm Phong luôn ý thức rằng mỗi nhiệm vụ hoàn thành, dù nhỏ bé, đều góp phần vào sự phát triển chung của đất nước.
Tháng 9 năm 1989, đồng chí hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Ngày chia tay đơn vị là một ngày đầy cảm xúc. Những người đồng đội từng sát cánh bên nhau nay mỗi người trở về một miền quê khác nhau. Có người về đồng bằng, có người lên miền núi, có người ra vùng biển. Họ ôm nhau thật chặt, lưu lại địa chỉ trong cuốn sổ tay nhỏ với lời hẹn một ngày gặp lại.
Rời quân ngũ, đồng chí Nguyễn Cẩm Phong trở về quê hương, bắt đầu cuộc sống lao động và xây dựng gia đình. Những năm tháng trong quân đội đã để lại dấu ấn sâu đậm trong con người ông. Dù ở bất kỳ công việc nào, ông vẫn giữ phong cách của người lính: tận tụy, chân thành, kỷ luật và luôn đặt chữ tín lên hàng đầu.
Thời gian trôi đi thật nhanh. Chàng trai tuổi mười tám năm nào giờ đã trở thành người cha, người ông của gia đình. Mái tóc đã lấm tấm bạc, đôi bàn tay đã hằn dấu vết của bao năm lao động, nhưng mỗi khi nhắc đến quãng đời quân ngũ, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào.
Ông vẫn nhớ như in tiếng còi tập hợp vang lên mỗi sáng, nhớ mùi đất sau cơn mưa trên thao trường, nhớ những buổi hành quân dưới hàng cây xanh, nhớ tiếng cười giòn giã của đồng đội sau giờ huấn luyện và nhớ cả những đêm ngồi viết thư về cho gia đình dưới ánh đèn vàng nơi doanh trại. Những điều tưởng như rất đỗi bình thường ấy lại trở thành những ký ức đẹp nhất của cuộc đời.
Người ta thường nói rằng tuổi trẻ chỉ đến một lần. Với đồng chí Nguyễn Cẩm Phong, tuổi trẻ ấy đã được gửi trọn vào màu xanh áo lính. Chính quân đội đã dạy ông biết sống có trách nhiệm, biết yêu thương đồng đội, biết vượt lên những khó khăn và biết trân trọng từng ngày hòa bình.
Hôm nay, nhìn lại chặng đường đã qua, đồng chí có quyền tự hào vì mình đã sống một thời thanh xuân đầy ý nghĩa. Dẫu không phải là những chiến công vang dội hay những điều lớn lao được ghi vào sử sách, nhưng sự cống hiến âm thầm của những người lính như ông đã góp phần làm nên nền hòa bình để đất nước từng ngày đổi mới và phát triển.
Có những ngọn lửa bùng cháy rồi tắt, nhưng cũng có những ngọn lửa âm thầm cháy mãi trong trái tim con người. Đối với đồng chí Nguyễn Cẩm Phong, ngọn lửa ấy chính là những năm tháng quân ngũ – "Thời hoa lửa" của một thế hệ thanh niên Việt Nam đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để phụng sự Tổ quốc. Ngọn lửa ấy sẽ còn được truyền lại cho con cháu như một niềm tự hào, như lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được xây dựng từ sự cống hiến lặng thầm của biết bao người lính bình dị.


