Đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai – nữ chiến sĩ cách mạng kiên trung, nhà lãnh đạo tiêu biểu của phong trào cách mạng Việt Nam trước Cách mạng Tháng Tám.
Đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai sinh năm 1910, nhà hoạt động cách mạng, thế hệ tiền bối của Đảng Cộng sản Việt Nam, lúc nhỏ bà có tên là Vịnh, quê ở xã Vịnh Yên, nay thuộc thành phố Vinh, Nghệ An. Bà theo học Quốc ngữ từ nhỏ. Năm 1927, bà gia nhập Đảng Tân Việt và vào Ban Chấp hành Đảng bộ. Năm 1930, bà sang Trung Quốc làm việc tại Văn phòng Đông phương Bộ Quốc tế Cộng sản. Năm 1931, bà bị mật thám Pháp bắt ở Hồng Kông, đến năm 1934 được trả tự do. Trong năm này bà cùng ông Lê Hồng Phong được cử làm đại biểu chính thức đi dự Đại hội lần thứ 7 của Quốc tế Cộng sản tại Mạc Tư Khoa. Bà cưới chồng (ông Lê Hồng Phong) tại đây, rồi vào học Đại học Đông Phương Staline. Năm 1936, bà được phân công vào Sài Gòn, tham gia Xứ ủy Nam Kỳ, phụ trách Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn. Tháng 9/1939, chiến tranh thế giới bùng nổ, thực dân Pháp khủng bố trắng, đến tháng 7/1940, bà bị địch bắt. Trong tù bà vẫn liên lạc được với tổ chức bên ngoài, lãnh đạo phong trào đấu tranh cách mạng. Ngày 23/11/1940, cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ nổ ra. Địch vịn vào cuộc khởi nghĩa này lấy cớ tử hình một số cán bộ lãnh đạo của Đảng đang bị giam giữ, bà bị xử tử tại Hóc Môn vào ngày 28/8/1941, hưởng dương 31 tuổi.


