Mẹ Việt Nam Anh hùng

Đồng chí Trần Thị Quang Mẫn - Hay còn gọi với tên gọi thân thương là má Sáu Mẫn:“ Bông hoa thép Vùng U Minh

Ở vùng đất Giồng Riềng, Kiên Giang, nơi những con sông đỏ nặng phù sa và những cánh rừng tràm bạt ngàn che chở cho cách mạng, người dân vẫn truyền tai nhau câu chuyện về một người phụ nữ đặc biệt. Bà không chỉ là một người mẹ, người vợ, mà còn là nỗi khiếp sợ của kẻ thù với biệt danh "Nữ tướng Rạch Giá", bà chính là Trần Quang Mẫn.

Đồng Tháp11/02/2026Chi đoàn ĐH Văn hóa học 24 (Trường Đại học Tiền Giang)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1927, Sáu Mẫn cất tiếng khóc chào đời. Lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa nô lệ, cô gái trẻ sớm nhận ra mình không thể chỉ quẩn quanh bên bếp lửa hay luống cày. Năm 18 tuổi, khi mùa thu Cách mạng tháng Tám (1945) bùng nổ, dòng máu anh hùng trong Sáu Mẫn dậy sóng. Bà xếp lại áo lụa bà ba, khoác lên mình sứ mệnh giải phóng quê hương.

Những ngày đầu, Sáu Mẫn làm giao liên, tiếp tế. Nhưng trí thông minh và sự gan lì của bà không thể giấu kín lâu. Bà nhanh chóng cầm súng, từ một chiến sĩ bình thường trở thành người chỉ huy, khiến cánh đàn ông cũng phải nể phục.

Bước sang cuộc kháng chiến chống Mỹ, cái tên Sáu Mẫn trở thành một huyền thoại. Người ta kể rằng, Sáu Mẫn có "phép thần thông". Ban ngày, người ta thấy một quý bà sang trọng xách giỏ đi vào nội đô Rạch Giá mua sắm; khi thì thấy một bà bán rau lam lũ ngồi ven đường quan sát đồn bốt. Không ai ngờ, đó chính là Thiếu tá, tỉnh đội phó tỉnh đội Rạch Giá đang đi trinh sát.

Một trong những giai thoại lẫy lừng nhất là trận đánh khách sạn Cây Bàng. Đó là nơi tụ tập của đám sĩ quan Mỹ - Ngụy hống hách. Sáu Mẫn đã cải trang, mưu trí lọt qua hàng rào kiểm soát gắt gao, chỉ đạo đưa mìn vào tận sào huyệt. Tiếng nổ long trời lở đất hôm ấy không chỉ tiêu diệt quân thù mà còn là lời tuyên bố đanh thép: “Ở đất này, không nơi nào là an toàn cho kẻ xâm lược.”

Có những giai đoạn, Sáu Mẫn ra trận khi bụng mang dạ chửa. Hình ảnh người nữ chỉ huy bụng bầu vượt mặt, đứng dưới mưa bom bão đạn điềm tĩnh điều binh khiển tướng đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường phi thường. Bà đánh theo lối "nở hoa trong lòng địch", đánh táo bạo, đánh bất ngờ, khiến địch "ăn không ngon, ngủ không yên".

Năm 1967, khi mới 40 tuổi, bà vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến công, nó còn là sự mất mát tột cùng. Đằng sau vẻ ngoài cứng rắn của người chỉ huy là trái tim nát tan của một người phụ nữ.

Chồng bà, ông Nguyễn Văn Tiễn (bí danh Hồng Tâm), một người đồng chí, người bạn đời tri kỷ, đã ngã xuống trên chiến trường. Nỗi đau mất chồng chưa nguôi, bà lại nhận tin sét đánh: Con trai đầu lòng Nguyễn Danh cũng hy sinh vì Tổ quốc.

Người ta kể rằng, khi nhận tin dữ, Má Sáu Mẫn không gục ngã. Bà nén nước mắt, nuốt đau thương vào trong lồng ngực để tiếp tục chỉ huy đơn vị. Bởi bà hiểu, nếu bà khóc, anh em chiến sĩ sẽ yếu lòng. Bà gửi những đứa con còn lại cho người dân nuôi giấu, chấp nhận nỗi đau chia cắt mẫu tử để rảnh tay đánh giặc. Sự hy sinh ấy, có bút mực nào tả xiết?

Bản thân bà cũng nếm trải đủ đòn roi tra tấn khi sa vào tay giặc, bị đày ra nhà tù Phú Quốc. Nhưng dù đòn roi có làm thân thể bà đầy thương tích, chúng cũng không thể bẻ gãy ý chí sắt đá của người con gái Kiên Giang.

Hòa bình lập lại, "nữ tướng" năm xưa trở về với cuộc sống đời thường giản dị. Bà Sáu Mẫn sống chan hòa với xóm giềng, mang trên mình 2 danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng và anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng những vết thương gió trở trời lại đau nhức.

Tháng 9/2021, trái tim của người nữ anh hùng ấy ngừng đập ở tuổi 94, khép lại một cuộc đời oanh liệt nhưng cũng đầy bi tráng.

Câu chuyện về Sáu Mẫn không chỉ là chuyện của quá khứ. Đó là minh chứng sống động cho thấy phụ nữ Việt Nam dịu dàng nhưng khi cần thì "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Bà đã sống một cuộc đời trọn vẹn: Trọn nghĩa với nước, trọn tình với dân và gửi lại xương máu của chồng con mình vào lòng đất mẹ để cây đời mãi mãi xanh tươi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn