Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đồng chí Trường Chinh

Trường Chinh (tên thật là: Đặng Xuân Khu; 9 tháng 2 năm 1907 – 30 tháng 9 năm 1988) là một nhà cách mạng, nhà chính trị và lý luận chính trị người Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh25/06/2026Chi đoàn TH Bình Hòa (Đoàn phường Bình Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1Mùa đông năm ấy ở chiến khu Việt Bắc rét như cắt da cắt thịt. Giữa đại ngàn đầy sương muối, cơ quan Trung ương Đảng phải làm việc trong những căn lán nứa trống hoác, gió lùa tứ bề.

Đồng chí Trường Chinh – lúc bấy giờ là Tổng Bí thư – đang miệt mài bên bàn làm việc để soạn thảo các tài liệu chỉ đạo kháng chiến. Trên đôi vai gầy của ông chỉ là một chiếc áo đại chính đã sờn bạc, hai bàn tay lạnh cóng đến mức đôi khi phải dừng bút, hà hơi ấm để tiếp tục viết.

Thấy Tổng Bí thư làm việc vất vả trong thời tiết khắc nghiệt, đồng chí quản lý của cơ quan rất xót xa. Sau nhiều ngày trăn trở, đồng chí quyết định trích một khoản quỹ nhỏ của cơ quan để ra chợ huyện tìm mua bằng được một chiếc áo bông dày dặn, ấm áp mang về cho Tổng Bí thư.

Tối hôm đó, đồng chí quản lý khấp khởi ôm chiếc áo bông mới tinh, còn thơm mùi vải vào lán của bác Trường Chinh. Đồng chí cung kính đặt lên bàn: — Thưa anh, mùa đông năm nay rét quá, anh lại hay thức khuya làm việc. Cơ quan có chút tiêu chuẩn, anh em tìm mua được chiếc áo bông này, xin anh nhận cho để giữ gìn sức khỏe.

Bác Trường Chinh ngừng bút. Ông nhìn chiếc áo bông mới, rồi nhìn đồng chí quản lý. Gương mặt ông không giận dữ, nhưng vô cùng nghiêm nghị. Ông ôn tồn hỏi: — Chiếc áo này tốt quá. Nhưng mình hỏi chú, các đồng chí khác trong cơ quan, các chiến sĩ ngoài mặt trận đã có áo bông như thế này cả chưa?

Đồng chí quản lý lúng túng, cúi đầu đáp: — Dạ… thưa anh, kinh phí của ta còn eo hẹp, anh em chiến sĩ chỉ mới có áo trấn thủ, còn nhiều đồng chí ở cơ quan vẫn chỉ mặc áo vải sờn thôi ạ. Nhưng anh là lãnh đạo, việc giữ gìn sức khỏe của anh là việc chung của Đảng…

Bác Trường Chinh lắc đầu, đứng dậy bước đến vỗ vai đồng chí quản lý, giọng nói ấm áp nhưng kiên quyết: — Chú nghĩ cho mình, mình cảm ơn. Nhưng mình là Tổng Bí thư, mình không thể mặc ấm hơn các đồng chí của mình khi toàn dân đang chịu khổ. Kháng chiến là phải đồng cam cộng khổ. Chú mang chiếc áo này lại cho quỹ, hoặc chuyển cho đồng chí thương binh nào đang cần nhất. Mình mặc thế này là đủ ấm rồi.

Đồng chí quản lý rơm rớm nước mắt, ôm chiếc áo bông đi ra. Nhìn lại qua khung cửa sổ lán nứa, bóng vị Tổng Bí thư vẫn hiên ngang, gầy gầy, miệt mài viết tiếp những dòng huyết mạch cho cuộc kháng chiến của dân tộc dưới ánh đèn dầu leo lét.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn