ĐỒNG CHÍ TRƯỜNG CHINH – NGỌN HẢI ĐĂNG LÝ LUẬN VÀ KHÁT VỌNG ĐỔI MỚI GIANG SƠN
Trong pho sử vàng chói lọi của cách mạng Việt Nam thế kỷ XX, “thời hoa lửa” không chỉ được rèn qua bom đạn nơi tiền tuyến, mà còn được thắp sáng bởi trí tuệ, bản lĩnh và những quyết sách chiến lược nơi cơ quan tổng não bộ. Nếu các bậc tiền nhân dùng gươm đao để mở cõi và giữ nước, thì trong thời đại Hồ Chí Minh, có một nhà lãnh đạo kiệt xuất đã dùng ngòi bút lý luận sắc bén làm vũ khí, chèo lái con thuyền dân tộc vượt qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ và mở ra kỷ nguyên hồi sinh cho nền kinh tế nước nhà. Người chiến sĩ cộng sản kiên trung, vị tổng công trình sư vĩ đại ấy chính là Đồng chí Trường Chinh (tên thật là Đặng Xuân Khu).
Đồng chí Trường Chinh (1907 – 1988) sinh ra tại làng Hành Thiện, xã Xuân Hồng, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định – vùng đất địa linh nhân kiệt giàu truyền thống hiếu học và yêu nước. Sớm tiếp thu tinh thần cách mạng, ông dấn thân vào con đường đấu tranh từ thuở thiếu niên, chấp nhận mọi gian lao, tù đày dưới ngục tối của thực dân Pháp. Với tư tưởng tiến bộ và ngòi bút cổ động sắc sảo, ông lấy bút danh là Trường Chinh – nghĩa là "Cuộc trường chinh vĩ đại", thể hiện ý chí sắt đá, sẵn sàng đồng hành cùng dân tộc đi qua mọi dặm trường gian khổ để chạm tay vào độc lập, tự do.
"Thời hoa lửa" của Tổng Bí thư Trường Chinh rực cháy rỡ nét nhất trong những năm tháng toàn quốc kháng chiến chống thực dân Pháp. Khi thủ đô Hà Nội vừa nổ súng và toàn dân tộc phải rút lên chiến khu Việt Bắc, giữa lúc lòng người còn muôn vàn lo âu trước thế giặc mạnh, đồng chí Trường Chinh đã viết nên tác phẩm lý luận bất hủ "Kháng chiến nhất định thắng lợi". Tác phẩm như một ngọn hải đăng soi sáng giữa đêm đen chiến tranh, định hình tư tưởng chiến lược: Kháng chiến toàn dân, toàn diện, trường kỳ và tự lực cánh sinh. Lời khẳng định đanh thép và khoa học của ông đã thổi bùng ngọn lửa tự tin, biến mỗi người dân thành một chiến sĩ, mỗi đường phố, xóm làng thành một pháo đài, đưa dân tộc đi từ khói lửa chiến hào đến chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu.
Không chỉ là một nhà chiến lược quân sự, chính trị lỗi lạc, đồng chí Trường Chinh còn là biểu tượng của tinh thần đổi mới, dám nhìn thẳng vào sự thật vì lợi ích của nhân dân. Vào những năm đầu thập niên 1980, khi đất nước hòa bình nhưng rơi vào cuộc khủng hoảng kinh tế - xã hội trầm trọng do cơ chế quan liêu bao cấp, trên cương vị Tổng Bí thư, ông đã thể hiện tư duy đột phá xuất sắc. Ông lặn lội xuống từng địa phương, lắng nghe hơi thở của thực tiễn, thấu hiểu nỗi khổ của bách tính để rồi khởi xướng và đặt nền móng vững chắc cho Đường lối Đổi mới tại Đại hội VI của Đảng (1986). Quyết sách lịch sử này đã cởi trói cho sức sản xuất, đưa đất nước thoát khỏi đói nghèo và mở ra thời kỳ hội nhập, phát triển phồn vinh.
Đồng chí Trường Chinh còn là một nhà văn hóa lớn, một nhà báo cách mạng kiệt xuất với tư tưởng "Dùng cán bút làm đòn bẩy / Mỗi vần thơ bom đạn phá đường". Cả cuộc đời ông là tấm gương sáng ngời về sự cần kiệm liêm chính, một nhân cách cao thượng, sống vì nước, vì dân, luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết.
Gần bốn thập kỷ từ bước ngoặt Đổi mới 1986, khói bom của những cuộc kháng chiến năm xưa đã lùi xa, nhưng di sản trí tuệ và ngọn lửa tinh thần của đồng chí Trường Chinh vẫn luôn đồng hành cùng dòng chảy của đất nước. "Thời hoa lửa" của ông nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: Bản lĩnh của người cách mạng không chỉ là lòng dũng cảm trước họng súng quân thù, mà còn là tư duy đổi mới, tinh thần sáng tạo và sự kiên định vì hạnh phúc của nhân dân. Đứng trước trang sử vàng của tiền nhân, tuổi trẻ Việt Nam nguyện đem ngọn lửa của tri thức, khát vọng và trách nhiệm, nỗ lực học tập và cống hiến để chung tay xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, phồn vinh, vững vàng bước vào kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.


