Bài viết

Đồng chí Võ Thanh Tùng Sinh năm 1968 – Nhập ngũ tháng 3 năm 1986 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 2 năm 1989

"Có một thời tuổi trẻ được tính bằng những bước chân hành quân, bằng những giọt mồ hôi trên thao trường và bằng niềm tự hào khi khoác lên mình màu xanh áo lính. Thời gian ấy không dài so với cả một đời người, nhưng đủ để trở thành ký ức đẹp nhất, thiêng liêng nhất và không bao giờ phai nhạt."

Đồng Tháp24/08/2026xã Bình Ninh (Xã Bình Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi thế hệ đều có một thời tuổi trẻ của riêng mình. Có người lớn lên trong những năm tháng hòa bình, được theo đuổi những ước mơ bình dị; có người bước vào tuổi thanh xuân khi đất nước còn nhiều gian khó, mang trên vai trách nhiệm tiếp nối truyền thống của cha anh để gìn giữ thành quả của cách mạng. Đồng chí Võ Thanh Tùng thuộc lớp thanh niên như thế.

Sinh năm 1968, đồng chí cất tiếng khóc chào đời khi đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng quê hương còn nhiều thiếu thốn. Những con đường đất đỏ sau cơn mưa, những cánh đồng trải dài theo mùa lúa chín, tiếng gà gáy mỗi buổi sớm và lời ru của mẹ đã nuôi dưỡng một tâm hồn hiền hậu. Nhưng xen lẫn trong ký ức tuổi thơ ấy vẫn là những câu chuyện về chiến tranh, về những người con của quê hương đã lên đường và mãi mãi không trở về, về những người lính trở lại với mái tóc đã điểm bạc dù tuổi đời còn rất trẻ.

Chính những câu chuyện ấy đã gieo vào lòng người thanh niên tình yêu quê hương, lòng biết ơn đối với những thế hệ đi trước và ý thức rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được. Hòa bình được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của cả dân tộc.

Tháng 3 năm 1986, khi vừa bước sang tuổi mười tám – tuổi đẹp nhất của đời người – đồng chí Võ Thanh Tùng nhận lệnh nhập ngũ. Đó là dấu mốc không thể nào quên. Sáng hôm ấy, quê hương như lặng hơn. Tiếng gọi của Tổ quốc vang lên giữa những lời dặn dò của cha mẹ, những cái bắt

 

tay của bà con, bạn bè và ánh mắt bịn rịn của người thân.

Khoác lên mình bộ quân phục màu xanh lần đầu tiên, người thanh niên trẻ cảm nhận rõ hơn bao giờ hết niềm vinh dự của một công dân được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ giây phút ấy, cuộc sống bước sang một trang mới. Phía trước là doanh trại, là thao trường, là những tháng ngày rèn luyện nghiêm khắc nhưng đầy ý nghĩa.

Cuộc sống quân ngũ không trải đầy hoa hồng. Những buổi sáng bắt đầu từ khi mặt trời còn chưa ló rạng. Tiếng kẻng báo thức vang lên giữa màn sương mỏng, đánh thức cả doanh trại. Sau ít phút chỉnh tề quân phục là những giờ thể dục, huấn luyện, học điều lệnh và rèn luyện thể lực. Dưới cái nắng gay gắt của mùa khô hay trong những cơn mưa bất chợt của mùa mưa, từng hàng quân vẫn ngay ngắn, từng bước chân vẫn đều đặn trên thao trường.

Có những ngày mồ hôi thấm ướt lưng áo, đôi bàn chân rát bỏng sau nhiều giờ luyện tập, nhưng chưa bao giờ đồng chí nghĩ đến việc chùn bước. Ông hiểu rằng mọi sự rèn luyện hôm nay đều nhằm chuẩn bị cho trách nhiệm lớn lao của người lính. Chính những thử thách ấy đã giúp một chàng trai mười tám tuổi trở nên chững chạc, biết chịu trách nhiệm về bản thân và biết sống vì tập thể.

Trong quân đội, điều quý giá nhất không chỉ là những bài học về quân sự mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ đến từ nhiều miền quê khác nhau, mang theo những giọng nói, phong tục và hoàn cảnh riêng, nhưng khi khoác chung màu áo lính thì đều trở thành anh em. Họ cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm đạm bạc, cùng động viên nhau trong những giờ huấn luyện căng thẳng, cùng kể cho nhau nghe về quê hương, về gia đình trong những đêm yên tĩnh.

Có lẽ chỉ những ai từng sống trong môi trường quân đội mới hiểu hết giá trị của hai tiếng đồng đội. Đó không chỉ là người cùng đơn vị mà còn là người sẵn sàng giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh, cùng vượt qua gian khó, cùng chia sẻ niềm vui khi hoàn thành nhiệm vụ và cùng động viên nhau mỗi khi nhớ nhà. Chính những tình cảm bình dị ấy đã tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn, giúp mỗi người lính thêm vững vàng.

Ba năm trong quân ngũ trôi qua không quá dài nhưng đủ để ghi dấu biết bao kỷ niệm. Đó là những ngày miệt mài trên thao trường, những buổi lao động tập thể, những đêm trực lặng lẽ dưới bầu trời đầy sao, những lần nhận thư từ gia đình với niềm xúc động khó tả. Mỗi lá thư là một nhịp cầu nối giữa tiền tuyến và quê hương, mang theo hơi ấm của gia đình và tiếp thêm động lực cho người lính trẻ.

Những năm 1986–1989 cũng là giai đoạn đất nước bắt đầu bước vào công cuộc đổi mới. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng niềm tin vào tương lai luôn hiện hữu. Người lính khi ấy không chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn góp phần xây dựng nền quốc phòng vững mạnh để đất nước có điều kiện phát triển trong hòa bình. Đồng chí Võ Thanh Tùng cũng âm thầm đóng góp sức trẻ của mình vào chặng đường đầy ý nghĩa ấy.

Tháng 2 năm 1989, ngày hoàn thành nghĩa vụ quân sự cũng là ngày chia tay doanh trại. Những cái bắt tay thật chặt, những lời chúc bình dị và những ánh mắt lưu luyến của đồng đội khiến khoảnh khắc ấy trở nên khó quên. Ai rồi cũng trở về quê hương, mang theo những dự định mới, nhưng tất cả đều hiểu rằng sẽ có một phần tuổi trẻ mãi mãi ở lại dưới mái nhà quân đội.

Trở về với cuộc sống đời thường, đồng chí tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và góp sức cho quê hương. Dù ở bất cứ cương vị nào, phẩm chất của người lính vẫn luôn hiện diện trong cách sống và cách làm việc của ông: sống chân thành, giữ chữ tín, tôn trọng kỷ luật, biết vượt qua khó khăn và luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.

Nhiều năm đã trôi qua. Mái tóc của người lính năm nào nay đã điểm màu thời gian. Những bước chân từng mạnh mẽ trên thao trường có thể không còn nhanh như thuở đôi mươi, nhưng ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn luôn nguyên vẹn. Tiếng kẻng báo thức buổi sớm, màu xanh của bộ quân phục, những hàng cây trong doanh trại, những buổi huấn luyện đầy nắng gió và gương mặt của những người đồng đội năm xưa vẫn hiện lên rõ ràng trong tâm trí.

Người ta thường nói tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Với đồng chí Võ Thanh Tùng, tuổi trẻ ấy càng trở nên ý nghĩa bởi đã được sống dưới lá cờ đỏ sao vàng, được rèn luyện trong Quân đội nhân dân Việt Nam và được góp một phần sức lực nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, đồng chí có quyền tự hào vì mình đã sống một thời tuổi trẻ đầy trách nhiệm. Đó không phải là những tháng năm của sự hưởng thụ, mà là những tháng năm biết cống hiến, biết hy sinh lợi ích cá nhân để thực hiện nghĩa vụ với đất nước.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời. Có những tình cảm không bao giờ cũ. Và có một quãng đời, dẫu đã lùi xa hơn ba mươi năm, vẫn luôn rực sáng như ngọn lửa trong tim. Đó chính là "Thời hoa lửa" – quãng đời đẹp nhất, đáng nhớ nhất và cũng đáng tự hào nhất của đồng chí Võ Thanh Tùng, một người lính đã dành những năm tháng thanh xuân của mình để viết nên câu chuyện bình dị nhưng cao đẹp về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và niềm tin son sắt vào Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn