ĐÓNG ĐINH LÊN NGƯỜI TÙ BINH
ĐÓNG ĐINH LÊN NGƯỜI TÙ BINH
Đây là một trong những hình thức tra tấn dã man nhất thường xảy ra tại phòng tra tấn của Ban An ninh, Ban Điều hành và Ban Giám thị (còn gọi là ba ban) thuộc Bộ Chỉ huy trại giam. Việc làm tàn ác này có chứng tích rõ ràng khi các ngôi mộ của tù binh bị giết hại trước đây và hàng ngàn hài cốt liệt sĩ tù binh được khai quật lên từ các hố chôn tập thể ở Đồi 100. Đặc biệt, tháng 12-2008, Đội Khai quật hài cốt liệt sĩ (K92) tại Trại giam tù binh Phú Quốc đã phát hiện một hố chôn tập thể 513 tù binh, đã tìm thấy chứng tích nhiều tù binh bị đóng đinh lên đỉnh đầu, thái dương, đầu và các khớp xương, làm sáng tỏ hơn về tội ác mà đế quốc Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn tìm mọi cách bưng bít.
Một số anh em đã bị tra tấn kể, bọn chúng thường dùng những chiếc đình 3 phân đóng vào các ngón tay của tù binh. Mỗi lần đóng đinh lên một ngón tay chúng hỏi một câu, xương ngón tay của người tù bị bể nát... Thấy đóng đinh 3 phân mà người tù vẫn không khai báo gì, chúng chuyển sang đóng loại đình lớn hơn, đinh 7, 8 phân hoặc 10 phân.
Những tù binh bị đóng đinh loại này lên thân thể thường bị chết hoặc bị ngất lịm. Sau đó, chúng đưa đi chôn, đi thủ tiêu luôn nhằm che giấu tội ác. Một số người còn sống sót vì chỉ bị đóng loại 3 phân nhưng về sau sẽ mang thương tật, hoặc bị di chứng thần kinh.
Liệt sĩ Nguyễn Thanh Long, sinh năm 1949, ngày 9-4-1970 bị chúng đóng 7 cây đỉnh loại 8 phân và 10 phân vào người, anh chết ngay trên phòng tra tấn. Sau khi hài cốt anh được bốc lên, còn nguyên 7 cây đinh găm thủng các khúc xương trên thân thể anh. Trong đó có hai cây nằm hai bên màng tai cách hốc mắt 3 phân, một cây ở khớp xương vai phải, một cây ở cổ chân trái và một cây ở cổ chân phải đâm xuyên qua mắt cá chân.
Liệt sĩ Trần Hườn, số tù 62788, sinh năm 1950, quê Mỹ Bình (Hoài Hảo, Hoài Nhơn, Bình Định), du kích, bị bắt ngày 2-9-1968, bị giam tại trại giam Quảng Nam, chuyển ra Trại giam Phú Quốc ngày 9-9-1968, hy sinh ngày 6-12-1970, trên hai bàn chân còn găm đủ 4 cây đinh loại 8 phân. Để che đậy tội ác này, trong “Hồ sơ nhân viên – Tù phiến công – Tù binh chiến tranh”, địch báo cáo hoàn toàn sai sự thật: “tù binh Trần Hườn, ngày 16-1-1970, xô xát với đại diện tù binh tại phân khu B6, bị thương ở cổ, chân và chuyển đi bệnh viện Phú Quốc, chết ngày 16-12-1970”
Đặc biệt, ở phân khu B4, anh Đặng Hồng Sơn (người Hà Nội, nguyên là chiến sĩ Đặc công thủy, vào Nam chiến đấu, bị địch bắt đưa ra Trại giam tù binh Phú Quốc), do đào hầm vượt ngục bị lộ, sáng ngày 20-2-1971, tổ đào hầm gồm 6 đồng chí: Sơn, Kính, Minh đen (Hà Bắc), Kiều Hùng (Hà Tây), Phùng Văn Thứ (Đông Anh, Hà Nội) và Duy (Nghệ An) bị địch bắt đưa đi tra tấn. Tại phòng tra tấn của Bộ Chỉ huy trại giam, chúng đã thay nhau đánh đập các anh rất dã man, khoảng 90 phút sau, mọi người đều nằm bất động Trong bảy người, Đặng Hồng Sơn bị chúng đánh đập nhiều nhất vì chúng nghi anh chủ mưu. Nhờ còn trẻ lại có võ, mặc dù rất đau đớn nhưng nhìn đồng đội bị đánh nằm bất tỉnh, căm thù cao độ, Đặng Hồng Sơn dùng chút sức lực còn lại đứng bật dậy, dùng ngón võ sẵn có của mình đánh lại bọn ác ôn cho đến khi anh kiệt sức ngã vật xuống. Chúng xông vào đè chặt chân tay, bóp cổ, giẫm đạp lên ngực anh...
Tên sĩ quan chỉ huy giận dữ: “Thả chúng mày về trại, chúng mày còn đào hầm nữa không, hả? Muốn sống, khôn hồn nói “không” nghe chưa?”
Đặng Hồng Sơn lấy hết sức lực trả lời: “Không có thế lực nào khuất phục được lòng khao khát tự do. Còn sống, tao còn vượt ngục”.
Chúng đè anh ra, giữ chặt lấy tay, chân anh rồi dùng búa đóng từng chiếc đinh lên các khớp xương trên người anh: bàn chân, mắt cá, đầu gối, bả vai. Khi chúng đóng đến chiếc đình thứ chín thì anh Sơn đã tắt thở...
Sáu người còn lại bị chúng bắt mở mắt nhìn anh Sơn và cái chết từ từ của anh mà trong lòng vô cùng đau đớn
Tin Đặng Hồng Sơn hy sinh đã truyền đi rất nhanh. Tù binh ào ra sân hô “đả đảo”... Nhiều phân khu cũng tổ chức lễ truy điệu anh, và phong trào vượt ngục vẫn tiếp diễn.
Sau này, khi đưa hài cốt của anh Sơn về quê hương an táng, đồng đội và gia đình còn tìm thấy 9 cây đinh găm vào xương anh!
Liệt sĩ Châu Văn Khánh, sinh năm 1950 tại Bình Định, hy sinh ngày 4-12-1972, bị đóng 2 cây đinh 8 phân vào mu bàn chân trái. Xem những tài liệu của địch còn lại ở Trại giam tù binh Phú Quốc, đồng đội của anh Châu Văn Khánh đã tìm ra một sự thật: Đêm ấy, anh Khánh cùng anh Trần Trình từ phòng 2 phân khu A10 bò ra tới cổng chính của liên phân khu A10, bị tên Trung sĩ Quân cảnh Phạm Thấu bắn. Anh không chết ngay như theo phiếu trình đề ngày 8-12-1972 của tên Trung tá Bùi Bằng Dực, Chỉ huy trưởng Trại giam tù bình Phú Quốc mà chết vì bị đánh đập, bị đóng đinh và tra tấn dã man. Khi bốc hài cốt anh, các đồng đội đã tìm thấy 2 cây đình trên.
Liệt sĩ Đỗ Hòa (quê Bình Định) hy sinh ngày 20-10-1972, bị địch đóng dình vào xương sọ và sọ não.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Có, sinh năm 1931, tại Quảng Ngãi, hy sinh ngày 6-5-1972, bị đóng 3 cây đinh loại 8 phân vào chân.
Liệt sĩ Lâm Văn Rô, sinh năm 1944, hy sinh ngày 2-11-1971, bị đóng 7 cây đinh 8 phân vào các khúc xương trên người
Và một liệt sĩ khác (không rõ tên), trên hài cốt anh còn lưu lại dấu tích: tay bị trói bằng dây kẽm gai và một chiếc còng sắt, cổ bị siết chặt bằng một sợi dây dù và bị đóng 6 cây đình (một cây đinh 10 phân đóng vào xương bánh chè bên chân phải và 5 cây đinh loại 5 phân đóng vào xương đầu gối chân bên trái).
Còn rất nhiều các bộ hài cốt khi cất bốc lên, các đội khai quật đã tìm thấy những chiếc đỉnh còn đính trên các khúc xương, hoặc những khúc xương vẫn còn dấu vết của lỗ đình bị đóng. Đội khai quật đã nhặt những chiếc đinh này và mang theo hài cốt về nghĩa trang. Đội khai quật hài cốt (K92) đã lấy được hơn 300 cây đinh từ hài cốt các liệt sĩ. Số định này hiện lưu giữ tại Khu Di tích lịch sử Trại giam tù binh Phú Quốc thuộc xã An Thới, huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang.



