Đồng đội gọi anh quay lại
Đêm cuối tháng Chạp phủ kín núi rừng Hòa Bình. Đơn vị của Cù Chính Lan đang thực hiện nhiệm vụ trong trận đánh đồn Cô Tô. Không khí căng thẳng bao trùm, nhưng những người lính vẫn bám sát đội hình và chờ từng hiệu lệnh của người chỉ huy.

Đêm cuối tháng Chạp phủ kín núi rừng Hòa Bình.
Đơn vị của Cù Chính Lan đang thực hiện nhiệm vụ trong trận đánh đồn Cô Tô. Không khí căng thẳng bao trùm, nhưng những người lính vẫn bám sát đội hình và chờ từng hiệu lệnh của người chỉ huy.
Trong lúc ấy, đồng đội nhận ra Cù Chính Lan đã bị thương.
Một người vội gọi:
— Anh Lan, quay lại đi!
Tiếng gọi ấy vang lên giữa đêm.
Một chiến sĩ khác cũng bước đến:
— Để chúng tôi đưa anh ra phía sau.
Cù Chính Lan nhìn những người bạn đã cùng mình đi qua bao ngày huấn luyện và hành quân.
Anh mỉm cười, giọng vẫn bình tĩnh:
— Anh em cứ giữ vững nhiệm vụ. Tôi vẫn còn ở cùng các cậu.
Câu trả lời ngắn gọn khiến mọi người lặng đi.
Không ai muốn để đồng đội ở lại trong lúc khó khăn.
Nhưng họ cũng hiểu điều Cù Chính Lan đang nghĩ đến không phải là bản thân mình.
Đó là trách nhiệm với cả đơn vị.
Theo các tư liệu lịch sử, trong trận đồn Cô Tô ngày 29 tháng 12 năm 1951, Cù Chính Lan bị thương nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục động viên đồng đội cho đến khi trận đánh kết thúc. <Cite refs={["turn1search18","turn1search24"]}/>
Một chiến sĩ trẻ khẽ nói:
— Anh Lan, chúng tôi sẽ đi cùng anh.
Lan gật đầu:
— Ừ, cùng nhau.
Không ai nói thêm.
Những người lính tiếp tục sát cánh bên nhau, mỗi người làm tròn phần việc của mình theo sự chỉ huy thống nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, Cù Chính Lan chợt nhớ đến Quỳnh Đôi.
Anh nhớ con đường làng, nhớ mái nhà nhỏ và nhớ lời hẹn ngày trở về với quê hương.
Chính những ký ức ấy càng làm anh thêm yêu quý những người đang ở bên cạnh mình.
Sau trận đánh, đồng đội vẫn nhớ mãi tiếng gọi năm ấy:
“Anh Lan, quay lại đi!”
Đó không chỉ là lời gọi dành cho một người bạn.
Đó là tiếng nói của tình đồng đội, của sự quan tâm và mong muốn được cùng nhau vượt qua gian khó.
Và điều Cù Chính Lan để lại trong ký ức của họ không phải chỉ là lòng dũng cảm.
Đó còn là hình ảnh một người lính luôn nghĩ đến tập thể trước tiên, luôn động viên anh em giữ vững tinh thần trong những thời khắc thử thách nhất.
Tiếng gọi “quay lại” năm ấy đã ở lại trong lòng đồng đội như một minh chứng rằng giữa những ngày tháng khốc liệt, tình đồng đội vẫn là điểm tựa quý giá nhất của người lính.



