ĐỒNG ĐỘI LÀ LÝ DO ĐỂ KHÔNG ĐƯỢC GỤC NGÃ
Giữa ranh giới sống – chết, người lính không cho phép mình gục ngã, bởi phía sau còn đồng đội đang trông cậy.
Có những thời khắc trong chiến tranh, Phạm Duy Đô cảm thấy cơ thể mình không còn sức để bước tiếp. Đạn bom dồn dập, đói khát kéo dài, thương tích âm ỉ đau. Nhưng mỗi khi ý nghĩ buông xuôi thoáng qua, ông lại nhìn thấy đồng đội phía sau.
Họ đang dựa vào ông.
Và ông cũng đang dựa vào họ.
Trong chiến đấu, nếu một người ngã xuống vì sợ hãi hay tuyệt vọng, cả tổ có thể trả giá bằng sinh mạng. Vì thế, người lính học cách đứng vững không chỉ cho mình, mà cho cả những người đang kề bên.
Phạm Duy Đô từng dìu một đồng đội bị thương nặng rút lui dưới làn đạn. Mỗi bước đi như xé toạc lồng ngực. Nhưng ông không dừng lại. Bởi nếu dừng, người phía sau sẽ không còn cơ hội sống.
Đồng đội, trong những khoảnh khắc ấy, không chỉ là người cùng chiến đấu. Họ là lý do duy nhất để người lính buộc mình không được gục ngã.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, đối diện với những khó khăn của đời thường, Phạm Duy Đô vẫn mang theo tinh thần ấy. Ông tự nhủ: mình đã từng không gục ngã giữa bom đạn, thì không có lý do gì gục ngã giữa hòa bình.



