Đồng đội ở suối Ngàn
Một đêm hiếm hoi không tiếng bom.
Bộ đội nằm nhìn sao giữa rừng lặng.
Ai cũng nhớ nhà nhưng không ai dám thở dài.
Một chiến sĩ hát khe khẽ bài quê hương.
Giọng hát vỡ từng đoạn vì gió và nước mắt.
Đêm yên quá khiến nỗi nhớ càng nhức nhối.
Trời gần sáng, pháo địch lại vang lên.
Họ bật dậy lao vào trận địa.
Đêm bình yên ngắn ngủi ấy,
trở thành ký ức đẹp nhất thời chiến.



