ĐỒNG ĐỘI VẪN Ở BÊN NHAU
ĐỒNG ĐỘI VẪN Ở BÊN NHAU
ĐỒNG ĐỘI VẪN Ở BÊN NHAU
Chiến tranh có thể chia cắt một đơn vị.
Có người hy sinh.
Có người bị thương.
Có người mất tích.
Có người trở về.
Nhưng tình đồng đội vẫn còn.
Nhiều năm sau, những người còn sống tìm cách liên lạc với nhau.
Họ tổ chức gặp mặt.
Cùng trở lại chiến trường.
Cùng tìm kiếm hài cốt đồng đội.
Cùng thắp hương.
Có người đã già yếu.
Có người mang thương tật.
Nhưng khi gặp nhau, họ vẫn gọi nhau bằng những cái tên của tuổi hai mươi.
“Cậu còn nhớ trận ấy không?”
“Nhớ chứ.”
Một câu hỏi.
Một câu trả lời.
Cả một thời chiến tranh trở lại.
Có lẽ tình đồng đội là điều đặc biệt nhất mà chiến tranh để lại.
Bởi thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ.
Nhưng không lấy đi những người đã từng sống chết bên nhau.



