“ĐÔNG KHÊ RỰC LỬA – BẢN HÙNG CA MỞ ĐƯỜNG BIÊN GIỚI”
“ĐÔNG KHÊ RỰC LỬA – BẢN HÙNG CA MỞ ĐƯỜNG BIÊN GIỚI”
“ĐÔNG KHÊ RỰC LỬA – BẢN HÙNG CA MỞ ĐƯỜNG BIÊN GIỚI”
Giữa năm một nghìn chín trăm năm mươi, khi cục diện chiến tranh dần chuyển mình, Trung ương Đảng quyết định mở Chiến dịch Biên giới – một trận đánh lớn mang tầm vóc chiến lược. Mục tiêu không chỉ là giải phóng đất đai, mà còn là tiêu diệt sinh lực địch, mở toang cánh cửa giao thông quốc tế cho kháng chiến.
Giữa núi rừng Cao Bằng, phương án táo bạo được lựa chọn: không đánh thẳng vào nơi mạnh, mà đánh vào Đông Khê – điểm yếu nhưng hiểm yếu trong hệ thống phòng thủ của địch. Chủ tịch Hồ Chí Minh trực tiếp có mặt tại mặt trận, lặng lẽ quan sát, cân nhắc từng bước đi. Người đồng ý: đánh Đông Khê trước, dụ địch vào thế trận để tiêu diệt.
Sáng sớm ngày mười sáu tháng chín, pháo lệnh vang lên, mở màn trận đánh. Trung đoàn 174 – mũi chủ công – dũng mãnh xung phong, nhưng vấp phải hỏa lực dày đặc. Ba lần tiến công đều bị chặn lại, thương vong nặng nề. Trận địa chìm trong khói lửa, ý chí con người bị thử thách đến tận cùng.
Trước tình hình đó, lệnh tạm lui được đưa ra. Không phải để bỏ cuộc, mà để siết chặt đội hình, chuẩn bị cho cú đánh quyết định. Lời dặn của Bác vang lên như mệnh lệnh từ trái tim: “Dù khó khăn đến đâu cũng phải đánh thắng trận đầu.”
Chiều ngày mười bảy tháng chín, quân ta đồng loạt tiến công lần hai. Trận chiến giằng co từng tấc đất, từng giao thông hào, từng lô cốt. Trong biển lửa ấy, những con người bình dị đã hóa thành bất tử:
Lý Văn Mưu bị thương vẫn bò lên đặt bộc phá, phá sập lô cốt rồi anh dũng hy sinh.
Trần Cừ lấy thân mình bịt lỗ châu mai, dập tắt hỏa điểm địch.
La Văn Cầu bị gãy tay vẫn xin chặt đứt, ôm bộc phá lao lên mở đường cho đồng đội.
Đến rạng sáng ngày mười tám tháng chín, lá cờ chiến thắng tung bay trên cứ điểm Đông Khê. Toàn bộ cứ điểm bị tiêu diệt, hàng trăm quân địch bị bắt và tiêu diệt. Trận mở màn thắng lợi đã làm rung chuyển cả tuyến phòng thủ biên giới của quân Pháp.
Chiến thắng Đông Khê không chỉ là một trận đánh, mà là bước ngoặt của cả chiến dịch. Từ đây, thế trận được mở ra, quân ta liên tiếp tiêu diệt các binh đoàn viện binh, buộc địch rút chạy, giải phóng hoàn toàn Cao Bằng – Lạng Sơn, mở thông biên giới.
Giữa khói lửa chiến tranh, hình ảnh Bác Hồ chống gậy đứng trên đỉnh núi quan sát trận địa, vừa là lãnh tụ, vừa là người chiến sĩ, đã trở thành biểu tượng bất diệt. Một cuộc chiến mà lãnh tụ và nhân dân hòa làm một – đó chính là sức mạnh làm nên chiến thắng.
Đông Khê – nơi lửa đạn hun đúc nên ý chí – đã đi vào lịch sử như một bản hùng ca bất tử của dân tộc Việt Nam trong thời hoa lửa.



