Bài viết

Dòng ký ức trước bình minh độc lập – câu chuyện từ ông Phạm Ngọc Quê

Bài viết tái hiện lại những ký ức lịch sử được ông Phạm Ngọc Quê kể lại, xoay quanh các câu chuyện ông từng nghe về người chiến sĩ cách mạng ông Lược trong giai đoạn trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Qua đó, làm nổi bật tinh thần kiên cường, bí mật và sự hy sinh thầm lặng của những con người hoạt động cách mạng trong thời kỳ đất nước còn chìm trong ách đô hộ.

Quảng Trị05/06/2026Chi đoàn 11 Hoá (Đoàn phường Đồng hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những ký ức không được ghi lại bằng những trận đánh quy mô lớn hay những chiến công vang dội, mà được lưu giữ qua lời kể truyền miệng của những con người từng sống trong thời khắc gian khó nhất. Câu chuyện dưới đây được tôi ghi nhận lại từ ông Phạm Ngọc Quê – một nhân chứng tại địa phương, người đã trực tiếp thuật lại những ký ức mà ông được nghe từ các chiến sĩ cách mạng đi trước, trong đó có người chiến sĩ ông Lược. Trong quá trình ghi chép, tôi giữ vai trò người tiếp nhận và tái hiện lại câu chuyện với tinh thần khách quan, tôn trọng ký ức lịch sử.Theo lời kể của ông Quê, những sự việc ấy diễn ra trong giai đoạn trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, khi đất nước còn chìm dưới ách thống trị của thực dân và phát xít. Lực lượng cách mạng lúc bấy giờ còn rất mỏng, trang bị thiếu thốn, hoạt động chủ yếu trong bí mật giữa rừng núi và những vùng hiểm trở. Các chiến sĩ phải sống trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: ngày ẩn mình trong rừng sâu, ăn củ rừng và rau dại để duy trì sự sống, đêm đến nhóm lửa sưởi ấm, thay phiên nhau canh gác giữa không gian đầy bất trắc. Mỗi nhiệm vụ được giao đều là một lần đối mặt với ranh giới sinh tử.Trong những câu chuyện được ông Quê nhắc lại, đáng nhớ nhất là một nhiệm vụ đặc biệt mà ông Lược từng tham gia. Đó là một đêm mưa lớn giữa rừng sâu, đơn vị nhận lệnh vượt qua khu vực do địch kiểm soát để chuyển tài liệu quan trọng và hỗ trợ đưa một đồng đội bị thương thoát khỏi vòng vây. Mưa rừng xối xả khiến đường đi trơn trượt, suối dâng cao, nước chảy xiết đến ngang ngực. Trong bóng tối dày đặc, các chiến sĩ phải bám chặt vào nhau, dò từng bước một, phía xa vẫn vang lên tiếng súng và ánh lửa chớp nhoáng giữa núi rừng. Không ai buông tay ai, dù mệt mỏi và nỗi sợ luôn bủa vây.Ông Quê cũng kể lại một lần khác khi đơn vị của ông Lược thực hiện nhiệm vụ trinh sát và liên lạc. Trong lúc di chuyển qua rừng, bất ngờ xuất hiện tiếng chó sủa và ánh đèn quét ngang qua lối mòn. Cả nhóm lập tức nằm rạp xuống đất, nín thở chờ đợi. Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, một chiến sĩ bị trượt ngã, chân bị thương và máu thấm ra ống quần. Dù đau đớn, người ấy vẫn cố gắng kìm nén, ra hiệu cho đồng đội tiếp tục di chuyển vì nhiệm vụ không được phép gián đoạn. Cuối cùng, hành trình được hoàn thành trong im lặng tuyệt đối, không ai nhắc đến công lao, chỉ có sự nhẹ nhõm khi nhiệm vụ đã trọn vẹn.Qua lời kể của ông Phạm Ngọc Quê, có thể cảm nhận rõ tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người chiến sĩ cách mạng, đặc biệt là ông Lược trong giai đoạn lịch sử đầy biến động. Đó không phải là những chiến công được ghi trong sách vở một cách đầy đủ, mà là những hành động nhỏ bé nhưng góp phần tạo nên nền tảng cho thắng lợi lớn của dân tộc sau này.Nhìn từ góc độ lịch sử, những câu chuyện ấy mang giá trị sâu sắc đối với thế hệ hôm nay. Chúng giúp người đọc hiểu rõ hơn về sự gian khổ của quá trình đấu tranh giành độc lập, đồng thời nhấn mạnh giá trị thiêng liêng của hòa bình và tự do mà chúng ta đang được thừa hưởng.Từ câu chuyện do ông Phạm Ngọc Quê tường thuật, bài học được rút ra là tinh thần trách nhiệm, ý chí kiên cường và sự hy sinh vì lợi ích chung. Đây là những giá trị vẫn còn nguyên ý nghĩa trong đời sống hiện đại, cần được gìn giữ và tiếp nối.Tôi ghi lại câu chuyện này với mong muốn giúp thế hệ học sinh hôm nay hiểu sâu hơn về lịch sử dân tộc, biết trân trọng những đóng góp lặng thầm của thế hệ đi trước, và ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình trong việc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc trong hiện tại và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dòng ký ức trước bình minh độc lập – câu chuyện từ ông Phạm Ngọc Quê | Câu chuyện thời hoa lửa