Đồng Lộc – Mười Đóa Hoa Trắng Cài Vào Khói Lửa
Năm 1968, tại Ngã ba Đồng Lộc, mười nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường huyết mạch luôn thông suốt. Trong một trận bom ác liệt, cả mười cô gái đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại câu chuyện xúc động về lòng yêu nước và sự cống hiến.
Giữa miền đất lửa năm xưa,
Bom rơi dày đặc như mưa giữa trời.
Một ngã ba nhỏ xa xôi,
Ngày đêm hứng chịu bao hồi đạn bom.
Đường xe ra trận sắt son,
Là dòng máu chảy nối liền tiền phương.
Nơi đây những cô gái trẻ,
Tuổi vừa đôi tám lên đường xung phong.
Mái tóc còn thoảng hương đồng,
Nụ cười còn đượm sắc hồng quê hương.
Bỏ sau lưng những con đường,
Theo tiếng Tổ quốc kiên cường bước đi.
Ngày thì lấp hố bom rơi,
Đêm về lại thức giữa trời gió sương.
Tay cuốc, tay xẻng thân thương,
Giữ cho xe vượt chiến trường an toàn.
Bao lần đất đá ngổn ngang,
Các cô vẫn chẳng ngại ngần hiểm nguy.
Chỉ mong từng chuyến xe đi,
Mang theo chiến thắng những khi cần kề.
Chiều hè năm ấy bộn bề,
Tiếng còi báo động vọng về núi non.
Máy bay địch lại quay vòng,
Trút xuống mặt đất từng chòm lửa hung.
Đất trời chao đảo vô cùng,
Khói bom phủ kín cả vùng đồi xanh.
Các cô vừa mới hoàn thành,
Một đoạn đường để xe nhanh vượt qua.
Rồi cơn bão lửa ập òa,
Tiếng nổ dồn dập như là sấm vang.
Đất đá khép lại nhẹ nhàng,
Che đi tuổi trẻ giữa ngàn khói mây.
Mười người con gái nơi đây,
Hóa thành bất tử từ ngày ấy đi.
Tuổi xuân gửi lại xuân thì,
Cho màu cờ đỏ bay vì non sông.
Hôm nay đất nước thanh bình,
Đồng Lộc xanh mướt bóng hình thông reo.
Khách về đứng lặng thật lâu,
Nghe trong gió núi những câu chuyện xưa.
Những người con gái tuổi vừa,
Đã thành huyền thoại giữa mùa chiến chinh.
Tên các chị sáng lung linh,
Như sao soi rọi hành trình nước non.
Ngã ba còn đó dấu son,
Khắc ghi lòng dũng cảm còn ngàn năm.
Mười bông hoa nở âm thầm,
Mà hương vẫn tỏa trong lòng Việt Nam.


