“Dòng nhật ký ở Thành cổ Quảng Trị”
“Dòng nhật ký ở Thành cổ Quảng Trị”
Mùa hè năm 1972, tại Thành cổ Quảng Trị, mảnh đất nhỏ bé ấy phải hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn. Giữa khói lửa ngút trời, có một chiến sĩ trẻ luôn mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ.
Trong những phút hiếm hoi giữa hai đợt pháo kích, anh lại mở sổ, viết vội vài dòng:
“Ngày… Thương mẹ. Không biết bao giờ con được về. Nhưng nếu không về, mẹ đừng buồn, vì con đã sống trọn cho Tổ quốc.”
Những dòng chữ nguệch ngoạc, đôi khi lem cả bùn đất và máu. Đồng đội kể rằng, anh là người hay cười, luôn động viên mọi người trong những lúc gian khổ nhất. Khi lương thực cạn dần, nước uống thiếu thốn, anh vẫn nhường phần của mình cho người yếu hơn.
Một buổi chiều, sau trận pháo kích dữ dội, đơn vị nhận lệnh giữ vững vị trí. Địch tiến công dồn dập. Anh cùng đồng đội chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi bị thương nặng, anh vẫn cố gắng bò về phía khẩu súng, tiếp tục chiến đấu.
Cuốn nhật ký được tìm thấy sau đó, nằm trong túi áo đã sờn rách. Trang cuối cùng chỉ còn một dòng chưa kịp viết trọn:
“Ngày mai, nếu còn sống…”
Không có “ngày mai” cho anh. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững Thành cổ suốt 81 ngày đêm khốc liệt.
Ngày nay, mỗi khi đứng giữa không gian tĩnh lặng nơi Thành cổ, người ta vẫn cảm nhận được một điều—những câu chuyện chưa viết hết ấy, thực ra vẫn đang tiếp tục, trong ký ức của cả dân tộc.



