Dòng nước mắt trên bến phà Bến Tre
Ở bến phà Hàm Luông, Bến Tre thời chống Mỹ, chị Sáu – một nữ thanh niên xung phong – mỗi ngày chèo ghe đưa bộ đội vượt sông. Con sông ấy hiền hòa nhưng lại là nơi hiểm yếu, bị địch thả bom, thả pháo suốt ngày đêm. Có bận, chị chở một tiểu đội đi qua thì pháo nổ phía trên bờ. Chị bình tĩnh lách ghe vào vạt đước, lấy thân mình che những mảnh bom văng. Một chiến sĩ trẻ bị thương nặng, nằm trên ghe thều thào xin chị đừng quay lại đón đơn vị khác nữa vì quá nguy hiểm. Chị chỉ khóc và nói: “Em thương chị thì để chị làm tròn nhiệm vụ.” Tối hôm đó, chị chèo ghe đưa tiếp thương binh, nước sông nhuộm ánh trăng mà như nhuộm cả máu. Mãi đến khi chiến tranh kết thúc, chị mới kể rằng chuyến ghe cuối cùng ngày hôm ấy tưởng như là chuyến cuối của cuộc đời. Nhưng chị vẫn chèo, vì phía bên kia có người đang trông. Bây giờ, bến phà đã hiện đại, nhưng mỗi dịp 27/7 người dân vẫn thắp hương bên mép nước. Người ta bảo: có những giọt nước mắt đã rơi xuống sông, để đổi lấy ngày bình yên hôm nay.



