DÒNG NƯỚC TÀ VÀI VÀ LỜI TIỄN BIỆT THẦM LẶNG
Câu chuyện kể về liệt sĩ Bế Văn Mạc — người con của xã Trấn Yên, huyện Bắc Sơn, Lạng Sơn. Nhập ngũ cùng ngày với người bạn Hoàng Kim Tác, anh đã cùng đơn vị Quân khu 1 thực hiện nhiệm vụ tại trọng điểm cầu Tà Vài. Truyện khắc họa sự ra đi đầy thương tâm của anh giữa dòng nước xiết năm 1967 khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ nhịp cầu huyết mạch.
CHƯƠNG 1: NHỮNG NGƯỜI TRAI BẮC SƠN CÙNG CHUNG CHÍ HƯỚNG
Ngày 5 tháng 5 năm 1966 là một ngày không thể quên đối với Bế Văn Mạc và Hoàng Kim Tác. Khi sắc hoa rừng Bắc Sơn vẫn còn thắm trên các triền núi, những chàng trai mười chín, đôi mươi đã cùng nhau rời bản làng để gia nhập đội hình Quân khu 1.
Bế Văn Mạc rời xã Trấn Yên với trái tim nhiệt huyết, cùng anh Tác (quê xã Long Đống) chia sẻ những tháng ngày huấn luyện thao trường đổ mồ hôi. Anh Mạc mang quân hàm Binh nhì, hiền lành và luôn tận tụy với công việc. Giữa những người lính cùng quê, tình đồng chí không chỉ là sự gắn bó nơi chiến hào mà còn là tình anh em như người trong một nhà, cùng thề quyết tâm cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.
— "Mạc này, anh em mình cùng đi một ngày, sau này thắng trận nhất định phải cùng nhau về lại Bắc Sơn nhé!" — Anh Tác nắm chặt tay bạn khi đơn vị chuẩn bị nhận nhiệm vụ đặc biệt.
CHƯƠNG 2: TRỌNG ĐIỂM TÀ VÀI – NƠI ĐẦU SÓNG NGỌN GIÓ
Năm 1967, đơn vị của Mạc và Tác được điều động đến bảo vệ cầu Tà Vài trên địa bàn huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Đây là cung đường "yết hầu" chi viện cho các mặt trận phía Tây, nơi địch điên cuồng đánh phá bằng không quân.
Tại đây, nhiệm vụ bảo vệ cầu không chỉ là đối mặt với bom đạn mà còn là cuộc chiến với sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Những đêm mưa rừng xối xả, nước suối Tà Vài dâng cao, chảy xiết dưới chân cầu. Các chiến sĩ phải thay phiên nhau tuần tra, bảo vệ mố cầu và đảm bảo cho các đoàn xe tải vượt qua an toàn trong đêm tối. Binh nhì Bế Văn Mạc luôn có mặt ở những vị trí khó khăn nhất, thầm lặng làm công việc bảo vệ nhịp cầu huyết mạch giữa rừng sâu nước độc.
CHƯƠNG 3: KHÚC BI TRÁNG GIỮA DÒNG NƯỚC XIẾT
Một ngày năm 1967, trong lúc đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ mục tiêu tại khu vực cầu Tà Vài, một tai nạn đau thương đã xảy ra. Giữa mùa nước lũ hung dữ, dòng suối Tà Vài trở nên cuồn cuộn. Bế Văn Mạc đã không may bị dòng nước cuốn đi khi đang cố gắng đảm bảo an toàn cho khu vực đầu cầu.
Anh hy sinh không phải bởi làn đạn của kẻ thù, nhưng sự hy sinh đó cũng cao cả và thầm lặng như bao người lính ngã xuống nơi chiến tuyến. Anh mất đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ về ngày hòa bình chưa kịp chạm tới. Sự ra đi của anh để lại nỗi bàng hoàng và thương tiếc khôn nguôi cho anh Tác và toàn tiểu đội.
Đồng đội đã nén đau thương, tìm thấy thi hài anh và tổ chức an táng trang trọng tại Đầu cầu Tà Vài, hướng đi Mộc Châu, Sơn La. Anh nằm lại đó, vĩnh viễn canh giữ nhịp cầu và dòng suối đã chứng kiến những ngày tháng thanh xuân rực lửa của mình.
CHƯƠNG 4: NỖI ĐAU ĐÁU CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ Ở LẠI
Chiến tranh khép lại, ông Hoàng Kim Tác trở về quê hương tại xã Long Đống, huyện Bắc Sơn, Lạng Sơn. Dù thời gian đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng hình ảnh người bạn Binh nhì hiền hậu Bế Văn Mạc chưa bao giờ phai nhạt trong lòng người cựu Hạ sỹ già.
Suốt mấy mươi năm qua, ông Tác luôn trăn trở về người đồng đội nằm lại nơi đầu cầu Tà Vài. Ông nhớ rõ ngày nhập ngũ 5/5 năm ấy, nhớ quê hương Trấn Yên của bạn và đặc biệt là tọa độ an táng nơi anh nằm xuống giữa núi rừng Mộc Châu. Đối với ông, đó là một phần xương máu của tuổi trẻ quê hương Bắc Sơn gửi lại trên những cung đường kháng chiến.
Ở tuổi xế chiều, ông Tác mong muốn qua những dòng hồi ức này, gia đình liệt sĩ Bế Văn Mạc tại xã Trấn Yên sẽ có thêm manh mối để sớm đưa anh trở về với đất mẹ Bắc Sơn. Ông tin rằng, linh hồn của Mạc sẽ luôn được sưởi ấm bởi tình đồng chí và sự tri ân của quê hương.
Thông tin người cung cấp:
Tên người cung cấp: Hoàng Kim Tác (Năm sinh: 1947)
Địa chỉ: Xã Long Đống - huyện Bắc Sơn - tỉnh Lạng Sơn
Năm nhập ngũ: 05/05/1966 (Cấp bậc: Hạ sỹ, Chức vụ: Chiến sỹ)
Đơn vị: Quân khu 1



