Động Ông Do – vết thương và ký ức không lành - NGUYỄN XUÂN LẠI
Động Ông Do – vết thương và ký ức không lành
Tháng 2 năm 1972, trinh sát báo có vị trí thuận lợi để tập kết pháo. Đại đội nhận lệnh đóng chốt gần động Ông Do. Lúc này, tôi được chuyển sang bộ binh, trực tiếp cầm khẩu trung liên băng to. Trách nhiệm nặng hơn, nguy hiểm cũng nhiều hơn.
Đêm tấn công, pháo ta nổ dồn dập, cả núi rừng rung chuyển. Địch phản kích dữ dội. Sáng hôm sau, máy bay AV-10 gầm rú trên đầu, bom đạn trút xuống như mưa. Địch dùng pháo 82, từng chùm đạn xé toạc không gian.
Trận đánh kéo dài suốt một đêm, một ngày, giằng co ác liệt. Cuối cùng, cả hai bên đều rút quân để củng cố lực lượng. Nhưng bi kịch chưa dừng lại. Địch phát hiện căn cứ của chúng tôi, gọi B-52 ném bom. Hầm trú ẩn sập xuống.
Năm đồng chí đã hy sinh.
Tôi bị thương nặng, được đưa về Trung đoàn 9 điều trị. Hai mươi bốn ngày nằm viện, có những đêm tôi không ngủ được. Cứ nhắm mắt là thấy khuôn mặt đồng đội, thấy tiếng bom, tiếng đất đá sập xuống. Lúc ấy tôi mới hiểu: sống sót sau chiến tranh cũng là một dạng mang thương tích.



