Bài viết

Dòng Sêrêpốk Không Quên

Câu chuyện kể về những ngày tháng gian khổ của lực lượng thanh niên xung phong trên vùng đất Tây Nguyên, nơi bom đạn và rừng sâu thử thách ý chí con người, nhưng cũng làm sáng lên tình người và lòng yêu nước.

Đắk Lắk06/04/2026H Trà My Niê (Trường TH Ama Jhao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Đức Hòa, quê gốc ở Nghệ An, nhưng tuổi trẻ của tôi lại gắn bó với mảnh đất Đắk Lắk – nơi có dòng Sêrêpốk cuộn chảy ngày đêm.

Những năm 1970, tôi theo đoàn thanh niên xung phong vào Tây Nguyên mở đường. Khi ấy, Đắk Lắk còn hoang vu, rừng rậm bạt ngàn, ban ngày nắng cháy da, ban đêm lạnh buốt. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là thiên nhiên, mà là bom đạn luôn rình rập.

Một lần, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ sửa đường gần bờ sông Sêrêpốk. Con đường này rất quan trọng vì là tuyến vận chuyển lương thực và vũ khí cho chiến trường. Nhưng cũng vì thế mà địch đánh phá liên tục.

Hôm đó, trời vừa hửng sáng, chúng tôi bắt đầu làm việc thì máy bay ập tới. Tiếng còi báo động vang lên, mọi người nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng đổ rạp.

Sau trận bom, con đường bị cày nát. Nhưng nếu không sửa ngay, đoàn xe tiếp viện sẽ không thể đi qua.

Tôi cùng Lan – một cô gái Êđê trong đội – xung phong ra trước. Lan nhỏ người nhưng rất gan dạ. Cô nói với tôi bằng giọng chắc chắn:
“Đường phải thông trước khi trời tối, anh Hòa ạ.”

Chúng tôi làm việc không nghỉ, tay cuốc, tay xẻng, vừa làm vừa cảnh giác. Mồ hôi hòa với đất đỏ bazan, bám đầy người.

Đến gần chiều, con đường cơ bản đã thông. Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua, tất cả chúng tôi vỡ òa trong niềm vui.

Nhưng niềm vui ấy không trọn vẹn.

Một tiếng nổ bất ngờ vang lên từ phía sau. Một quả bom còn sót lại đã phát nổ. Lan… đã không kịp tránh.

Tôi chạy đến, nắm tay cô. Lan nhìn tôi, ánh mắt vẫn bình tĩnh lạ thường:
“Đường… thông rồi… tốt quá…”

Đó là những lời cuối cùng của cô.

Nhiều năm sau, tôi trở lại Đắk Lắk. Con đường năm xưa giờ đã rộng rãi, xe cộ qua lại tấp nập. Dòng Sêrêpốk vẫn chảy, nhưng không còn tiếng bom đạn nữa.

Tôi đứng lặng bên bờ sông, nhớ về Lan và những người đồng đội đã nằm lại nơi này.

Họ đã hóa thành đất đỏ bazan, nuôi dưỡng vùng đất Tây Nguyên hôm nay.

Và trong tôi, Đắk Lắk không chỉ là một nơi từng sống…
mà là một phần ký ức không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn