Đông Sơn - Miền ký ức (Trích Phim tài liệu)
Đoạn video ghi lại những ký ức nghẹn ngào nhưng kiên cường của người dân và lực lượng vũ trang tại khu vực cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa). Qua lời kể chân thực của nhân chứng lịch sử cùng hình ảnh tư liệu vô giá, tác phẩm khắc họa tinh thần "không có gì quý hơn độc lập tự do", quyết tâm giữ vững huyết mạch giao thông quan trọng nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam.
BẢO VỆ CẦU HÀM RỒNG: BẢN HÙNG CA NƠI "TỌA ĐỘ CHẾT"
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) không chỉ là một công trình giao thông nối liền hai bờ sông Mã, mà còn được coi là "mạch máu" chiến lược cực kỳ quan trọng đưa quân, lương thực và vũ khí từ miền Bắc vào tiếp viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì vị trí sống còn ấy, không quân Mỹ đã trút hàng ngàn tấn bom đạn xuống đây nhằm biến nơi này thành "tọa độ chết", cắt đứt tuyến đường viện trợ của ta.
Thế nhưng, trước sức mạnh tàn phá của bom đạn kẻ thù, dải đất Đông Sơn và cây cầu Hàm Rồng vẫn đứng vững nhờ vào ý chí sắt đá của quân và dân nơi đây.
Trở lại với những ký ức bão lửa, bà Lương Thị Thục (người dân xã Đông Hương, TP. Thanh Hóa) – một nhân chứng lịch sử từng trực tiếp trải qua những ngày tháng ấy – nghẹn ngào nhớ lại: "12 tiếng đồng hồ mà đánh đúng 24 trận liền. Cầu Hàm Rồng là mạch máu giao thông từ Bắc đến Nam là quan trọng nhất, cho nên chúng tôi động viên nhau, quyết tâm là: Một là sống, hai là chết, đánh đến cuối cùng..."
Trong không khí chiến đấu khẩn trương và gấp gáp, ranh giới giữa sự sống và cái chết dường như không còn tồn tại trong suy nghĩ của mỗi người dân: "Lúc đó không có phân biệt, việc gì cũng làm được hết. Pháo thủ hy sinh, tôi lên thay vị trí pháo thủ số 6. Còn sống chết lúc đó không còn e ngại. Nấu cơm, giặt quần áo, phục vụ chiến đấu... Hết sẻ rồi mà đạn thì thiếu, nghĩ rằng sẽ hy sinh nên cũng không cần áo nữa, có cái gì trùm trên người thì cởi ra để phục vụ cho hoàn thành..."
Sát cánh cùng nhân chứng như bà Thục là hàng ngàn quân và dân Đông Sơn từ các làng Nam Ngạn, Yên Vực, Tào Xuyên... cùng các lực lượng tự vệ nhà máy điện, pháo thủ, phòng không - không quân, hải quân và công an nhân dân. Tất cả đã hợp thành một khối sức mạnh đoàn kết kiên cường. Tiêu biểu như hình ảnh nữ dân quân Ngô Thị Tuyển vác hai hòm đạn nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể băng qua khói lửa để kịp thời tiếp đạn cho các mâm pháo.
Nhờ sự phối hợp ăn ý giữa lực lượng mặt đất và Bộ đội Không quân, ngay trong trận chiến đầu tiên ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965, quân và dân ta đã bắn rơi nhiều máy bay Mỹ trên bầu trời Hàm Rồng, lập nên chiến công chói lọi.
Trải qua hàng trăm trận mưa bom bão đạn, cây cầu Hàm Rồng vẫn sừng sững hiên ngang trên sông Mã. Những đoàn xe, đoàn tàu hối hả nối đuôi nhau qua cầu, mang theo niềm tin và quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Chiến công tại Hàm Rồng mãi mãi là một biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.



