Dòng Sông Đêm Vận Lương
Câu chuyện kể về những chuyến vận chuyển lương thực âm thầm trên sông vào ban đêm, nơi những người lính phải đối mặt với nguy hiểm nhưng vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ để tiếp tế cho chiến trường.
Năm 1972, khi tôi vừa tròn 19 tuổi, tôi được phân công vào đội vận tải đường sông. Công việc của chúng tôi là chèo thuyền vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược qua một con sông lớn để tiếp tế cho đơn vị ở phía bên kia.
Chúng tôi chỉ đi vào ban đêm để tránh máy bay trinh sát. Ban ngày thuyền được giấu dưới những bụi cây ven sông, phủ lá ngụy trang cẩn thận.
Một đêm trời tối mịt, không trăng, không sao. Tôi cùng hai đồng đội chèo chiếc thuyền gỗ chở đầy bao gạo và thùng thuốc. Nước sông chảy khá mạnh, thỉnh thoảng lại nghe tiếng máy bay xa xa.
Chúng tôi chèo rất chậm, cố giữ cho mái chèo không phát ra tiếng động lớn.
Đang đi giữa sông thì pháo sáng bất ngờ được bắn lên. Cả mặt sông bỗng sáng rực. Chúng tôi lập tức dừng chèo và nằm thấp xuống thuyền, nín thở chờ ánh sáng tắt đi.
Khoảnh khắc ấy tim tôi đập rất mạnh. Nếu bị phát hiện, chiếc thuyền nhỏ của chúng tôi gần như không có cách nào chạy thoát.
May mắn là sau vài phút, pháo sáng tắt dần và bóng tối lại bao trùm mặt sông.
Chúng tôi tiếp tục chèo cho đến khi cập bờ bên kia. Khi những bao gạo được chuyển lên bờ an toàn, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Những chuyến đi như vậy lặp lại rất nhiều lần trong suốt những năm chiến tranh.
Bây giờ mỗi khi đứng bên bờ sông quê nhà vào ban đêm, nghe tiếng nước chảy lặng lẽ, tôi lại nhớ đến những chuyến thuyền năm ấy – những chuyến thuyền nhỏ bé nhưng mang theo hy vọng cho những người lính nơi chiến trường trong thời hoa lửa


