Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dòng sông đỏ lửa

Câu chuyện tái hiện những ngày khốc liệt bên bến phà trong thời chiến, nơi những người dân và thanh niên xung phong ngày đêm giữ mạch giao thông thông suốt. Giữa bom đạn, sự hy sinh thầm lặng và tình người đã trở thành sức mạnh giúp họ vượt qua tất cả.

Thái Nguyên24/03/2026Hà Thanh Tùng (Xã Võ Nhai)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Lan, năm đó mười chín tuổi, tham gia đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tại một bến phà nhỏ trên tuyến đường huyết mạch. Ban ngày, dòng sông hiền hòa là thế, nhưng khi đêm xuống, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Máy bay địch gầm rú trên đầu, từng loạt bom dội xuống làm mặt nước cuộn lên đỏ lửa. Công việc của chúng tôi là giữ cho phà hoạt động, dẫn xe qua sông an toàn. Mỗi chuyến phà là một lần đối mặt với cái chết. Tôi vẫn nhớ rõ đêm hôm ấy. Trời tối đen, chỉ có ánh đèn nhỏ le lói trên bến. Một đoàn xe quân sự đang chờ sang sông. Anh Lực – người lái phà chính – quay sang chúng tôi, nói nhanh: “Phải đưa hết số xe này qua trước khi trời sáng.” Chúng tôi gật đầu, không ai nói thêm gì. Chiếc phà rời bến, chở đầy xe và người. Giữa dòng, tiếng máy bay lại xuất hiện. Tim tôi như ngừng đập. “Máy bay! Tắt đèn!” – ai đó hét lên. Cả bến chìm vào bóng tối. Chỉ còn tiếng nước vỗ và tiếng động cơ khe khẽ. Rồi bom rơi. Một tiếng nổ lớn vang lên phía sau. Sóng nước dội mạnh khiến chiếc phà chao đảo. Tôi ngã xuống sàn, tai ù đi. Khi ngẩng lên, tôi thấy anh Lực vẫn đứng vững, tay giữ chắc bánh lái. Dù ánh sáng mờ, tôi vẫn thấy rõ khuôn mặt anh căng thẳng nhưng kiên quyết. “Không được dừng! Qua sông!” – anh hét. Chúng tôi cắn răng, giữ chặt từng chiếc xe, từng sợi dây. Chiếc phà cuối cùng cũng cập bến bên kia. Nhưng khi quay lại nhìn, chúng tôi biết rằng không phải ai cũng còn ở đó. Sau đêm ấy, bến phà vẫn hoạt động, dòng sông vẫn chảy. Nhưng trong lòng tôi, nó đã khác. Mỗi lần nhìn dòng nước, tôi lại thấy ánh lửa của đêm bom đạn, thấy bóng dáng những con người đã ở lại với dòng sông. Chúng tôi không ai tự nhận mình anh hùng. Nhưng chúng tôi biết, nếu được chọn lại, vẫn sẽ đứng ở đó – giữa dòng sông đỏ lửa – để giữ cho con đường không bao giờ bị cắt đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn