Cựu Thanh niên xung phong

Dòng Sông Đỏ Trong Lửa Đạn

Một câu chuyện xúc động về người dân và du kích tại vùng trung du Yên Bái trong thời kỳ kháng chiến, nơi con người bình dị đã trở thành những chiến sĩ kiên cường giữa khói lửa chiến tranh.

Đắk Lắk07/04/2026Nguyễn Thi Như Quỳnh (Trường TH Trần Quốc Tuấn, Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Hậu, sinh ra và lớn lên bên bờ sông Hồng, đoạn chảy qua Yên Bái. Những năm tháng chiến tranh, dòng sông quê tôi không còn hiền hòa như trước nữa, mà trở thành tuyến đường vận chuyển quan trọng, cũng là nơi hứng chịu không ít bom đạn. Khi ấy, tôi mới ngoài hai mươi, tham gia đội du kích xã. Ban ngày, chúng tôi làm ruộng, chèo thuyền như bao người dân khác. Nhưng đêm xuống, chúng tôi lại âm thầm vận chuyển lương thực, vũ khí vượt sông, tiếp tế cho bộ đội ở phía bên kia. Một đêm cuối năm, trời lạnh cắt da, sương mù phủ kín mặt sông. Tôi cùng anh bạn thân – Nguyễn Văn Bình – chèo một chiếc thuyền nhỏ chở đầy gạo và đạn. Dòng nước chảy xiết, thuyền lắc lư theo từng cơn gió. Chúng tôi vừa đi được nửa sông thì tiếng máy bay vang lên. Ánh đèn pha quét ngang mặt nước, rồi những loạt đạn bắt đầu xé tan màn đêm. “Cúi xuống!” – Bình hét lên. Chúng tôi ghì chặt mái chèo, cố giữ thuyền không bị lật. Một tiếng nổ lớn vang lên gần đó, nước bắn lên ướt sũng. Tôi quay sang thì thấy Bình đã bị thương ở vai, máu thấm đỏ cả áo. “Đừng dừng lại… phải đưa hàng qua…” – Bình nói, giọng yếu dần. Tôi cắn răng, một mình chèo tiếp. Mỗi nhịp chèo như nặng gấp đôi, nhưng tôi không dám quay đầu. Cuối cùng, thuyền cũng cập bến. Khi tôi quay lại, Bình đã không còn tỉnh nữa. Đêm ấy, chúng tôi mất đi một người đồng đội. Nhưng chuyến hàng vẫn đến nơi, và nhiệm vụ vẫn hoàn thành. Nhiều năm sau, tôi đứng bên bờ sông Hồng, nhìn dòng nước đỏ phù sa lặng lẽ trôi. Không còn tiếng bom, không còn ánh đèn truy quét, chỉ còn tiếng gió và ký ức. Dòng sông vẫn chảy, như mang theo những câu chuyện của một thời hoa lửa. Và tôi biết, ở đâu đó trong làn nước kia, vẫn còn hình bóng của Bình – người đã gửi lại tuổi xuân mình cho dòng sông quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn