DÒNG SÔNG GIỮA ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Câu chuyện về một cô thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, bắc cầu tạm qua suối trong mưa bom, để giữ mạch vận chuyển thông suốt cho tiền tuyến.
Trường Sơn không chỉ có rừng sâu và núi cao, mà còn có những con suối lạnh buốt, chảy xiết quanh năm. Mỗi khi mưa lớn, đường bị chia cắt, việc vận chuyển gần như tê liệt. Khi ấy, những đội thanh niên xung phong lại là người mở đường đầu tiên.
Nguyễn Thị Lan khi ấy mới mười chín tuổi, được phân công vào đội làm cầu tạm vượt suối. Công việc của cô không chỉ là lao động nặng nhọc, mà còn luôn đối mặt với nguy hiểm từ bom đạn.
Có những đêm, trời mưa như trút. Nước suối dâng cao, cuồn cuộn chảy xiết. Dưới ánh đèn mờ, Lan cùng đồng đội lội xuống nước lạnh buốt, buộc từng thân cây, từng đoạn dây thép để làm cầu tạm cho xe qua.
“Nhanh lên! Đoàn xe sắp tới rồi!” – tiếng chỉ huy vang lên giữa tiếng mưa rừng.
Lan siết chặt dây thừng trong tay, đôi chân run lên vì lạnh, nhưng vẫn không dừng lại. Khi chiếc xe đầu tiên từ từ vượt qua cầu tạm, cả đội mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng máy bay lại vọng đến từ xa.
Có lần, một trận bom đánh gần khu vực làm cầu. Đất đá văng tung tóe, cây cối đổ rạp. Nhưng khi khói bom vừa tan, Lan và đồng đội lại quay về vị trí, tiếp tục công việc còn dang dở. Không ai rời đi, vì phía sau họ là cả một tuyến đường không thể bị gián đoạn.
Lan từng nói:
“Chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều lớn lao. Chúng tôi chỉ nghĩ phải để xe qua được suối.”
Sau hòa bình, bà trở về quê, sống cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa lớn đổ xuống, bà lại nhớ về những đêm Trường Sơn – nơi dòng suối lạnh từng in dấu tuổi trẻ, mồ hôi và cả niềm tin không tắt.



