Bài viết

Dòng sông không ngủ (1)

Ninh Bình22/04/2026Vũ Xuân Tú (THPT Gia Viễn C)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con sông nhỏ uốn mình qua làng, ban ngày hiền hòa, lặng lẽ trôi như bao dòng sông khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nó lại trở thành con đường bí mật – nơi những chuyến đò âm thầm vượt qua lửa đạn. Ông Lâm là người chèo đò năm ấy. Mái tóc đã điểm bạc, nhưng đôi tay vẫn chắc khỏe. Không ai nhớ rõ ông bắt đầu công việc này từ khi nào, chỉ biết rằng đêm nào ông cũng có mặt bên bến. Đêm ấy, trăng bị mây che kín. Không gian tối đen như mực. Một nhóm bộ đội lặng lẽ xuống thuyền, mang theo những thùng hàng quan trọng. “Đi thôi bác.” – một người lính khẽ nói. Ông Lâm gật đầu, đẩy thuyền rời bến. Mái chèo khua nhẹ, gần như không tạo tiếng động. Con thuyền trôi giữa lòng sông, chỉ còn nghe tiếng nước vỗ khe khẽ vào mạn. Bỗng từ xa, ánh đèn pha quét ngang mặt nước. Tiếng động cơ gầm lên – tàu tuần tra của địch. Không ai nói một lời. Tất cả nín thở. Ông Lâm nhanh tay điều khiển con thuyền áp sát vào bờ, lợi dụng bóng cây che khuất. Ông ra hiệu cho mọi người nằm thấp xuống. Ánh đèn lướt qua, chỉ cần chậm một chút thôi, tất cả sẽ bị phát hiện. Thời gian như ngừng lại. Cuối cùng, ánh đèn cũng xa dần. Tiếng động cơ nhỏ lại rồi mất hẳn. Ông Lâm thở nhẹ, tiếp tục chèo. Con thuyền lại lặng lẽ tiến về phía trước, mang theo hy vọng của cả một đơn vị phía bên kia sông. Khi cập bến, những người lính nhanh chóng khuân hàng lên bờ. Trước khi đi, một người quay lại: “Cảm ơn bác. Nhờ bác mà tụi cháu mới qua được.” Ông Lâm chỉ cười hiền: “Miễn các cậu đi đến nơi, thế là tốt rồi.” Con thuyền lại quay về trong đêm. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, như chưa từng có điều gì xảy ra. Nhiều năm sau, cây cầu mới được xây dựng bắc qua sông. Người ta không còn thấy ông Lâm chèo đò nữa. Nhưng mỗi khi đứng trên cầu nhìn xuống, những người lớn tuổi trong làng vẫn kể lại: Rằng đã từng có một dòng sông không ngủ – và một con người bình dị, âm thầm góp phần giữ vững con đường giữa những năm tháng lửa thời đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn