Dòng sông không ngủ
Câu chuyện kể lại những ngày khốc liệt tại tỉnh Quảng Trị, nơi dòng sông Thạch Hãn trở thành ranh giới sinh tử. Giữa mưa bom bão đạn, những người lính và dân quân vẫn ngày đêm vượt sông tiếp viện, giữ vững trận địa bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Tôi là Lê Văn Hòa, một người lính từng chiến đấu ở Quảng Trị vào mùa hè đỏ lửa năm ấy. Đối với tôi, ký ức về dòng sông Thạch Hãn chưa bao giờ phai nhạt. Ngày đó, sông không còn hiền hòa như thuở trước. Nước sông đục ngầu, cuộn chảy, mang theo cả đất đá và… những mất mát không thể gọi thành tên. Ban ngày, pháo địch dội xuống không ngừng. Ban đêm, chúng tôi lợi dụng bóng tối để vượt sông, đưa đạn dược, lương thực vào thành cổ. Tôi được giao nhiệm vụ chèo đò. Chiếc thuyền gỗ nhỏ là phương tiện duy nhất để đưa từng tốp bộ đội qua sông. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết. Có một đêm, trăng bị mây che kín. Trời tối đến mức không nhìn rõ mặt người. Tôi cùng ba đồng đội chèo thuyền chở một nhóm chiến sĩ trẻ. Họ còn rất ít tuổi, có người chưa kịp gửi thư về nhà. Khi thuyền ra giữa dòng, pháo sáng bất ngờ bùng lên, soi rõ cả mặt sông. Ngay sau đó là tiếng pháo nổ dồn dập. Nước bắn tung tóe, con thuyền chao đảo dữ dội. “Bình tĩnh! Nằm thấp xuống!” – tôi hét lên. Một quả pháo rơi rất gần. Sóng đánh mạnh khiến một chiến sĩ rơi xuống nước. Không kịp suy nghĩ, tôi nhảy theo. Dòng nước xiết kéo cả hai trôi xa khỏi thuyền. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghĩ: phải cứu được cậu ấy. Tôi túm được áo cậu lính, cố gắng bơi ngược dòng. Đạn pháo vẫn rít trên đầu. Mỗi lần nước dâng lên là một lần tôi tưởng như không còn thở được nữa. Cuối cùng, nhờ sự hỗ trợ của đồng đội trên thuyền, chúng tôi được kéo lên. Cậu lính ho sặc sụa, nhưng còn sống. Tôi kiệt sức, nằm vật ra, nghe tim mình đập như trống dồn. Đêm đó, chúng tôi vẫn tiếp tục chuyến đi. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng mái chèo khua nước và tiếng bom vọng lại từ xa. Sau chiến tranh, tôi nhiều lần trở lại Quảng Trị. Dòng Thạch Hãn giờ đã hiền hòa hơn, nước trong và lặng lẽ trôi. Nhưng với tôi, đó là “dòng sông không ngủ” – nơi mỗi tấc nước đều thấm đẫm ký ức. Tôi thắp một nén hương bên bờ sông, lòng thầm gọi tên những người đã nằm lại. Họ đã hóa thành sóng nước, thành đất trời, để dòng sông ấy mãi chảy – mang theo câu chuyện của một thời hoa lửa không thể nào quên.



