DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ (3)
dòng sông khác, nhưng đêm xuống, từng tổ thanh niên xung phong lại lội qua, gùi hàng, dẫn đường cho bộ đội tiến sâu vào chiến trường. Anh Thắng là người quen dòng sông nhất. Anh nhớ từng khúc cua, từng bãi cạn, từng đoạn nước xiết. Có đêm mưa lớn, nước dâng cao, anh vẫn xung phong đi trước để dò lối. Anh nói: “Sông quen mình rồi, mình không sợ.” Trong một lần nước lũ bất ngờ đổ về, anh Thắng bị cuốn trôi khi đang giữ dây cho đồng đội bám qua. Dòng sông hôm ấy vẫn chảy, nhưng mang theo tuổi trẻ c
dòng sông khác, nhưng đêm xuống, từng tổ thanh niên xung phong lại lội qua, gùi hàng, dẫn đường cho bộ đội tiến sâu vào chiến trường.
Anh Thắng là người quen dòng sông nhất. Anh nhớ từng khúc cua, từng bãi cạn, từng đoạn nước xiết. Có đêm mưa lớn, nước dâng cao, anh vẫn xung phong đi trước để dò lối. Anh nói: “Sông quen mình rồi, mình không sợ.”
Trong một lần nước lũ bất ngờ đổ về, anh Thắng bị cuốn trôi khi đang giữ dây cho đồng đội bám qua. Dòng sông hôm ấy vẫn chảy, nhưng mang theo tuổi trẻ của một con người đã chọn đứng giữa ranh giới sống – chết để giữ an toàn cho người khác.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, dòng sông trở lại hiền hòa. Nhưng với những người từng đi qua thời hoa lửa, đó mãi là dòng sông không ngủ – nơi ký ức và sự hy sinh vẫn âm thầm chảy trong lòng đất nước.


