Anh hùng Lực lượng vũ trang

DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ

Những năm cuối của cuộc kháng chiến, dòng kinh Ba Rài chảy qua cánh đồng Mỹ Phú chưa bao giờ được ngủ yên. Ban ngày, nước vẫn hiền hòa soi bóng những hàng dừa, nhưng đêm xuống lại vang tiếng mái chèo của những người giao liên và tiếng ca nô địch rít lên giữa màn đêm.

Đồng Tháp25/08/2026xã Tân Phước 2 (Xã Tân Phước 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ

Những năm cuối của cuộc kháng chiến, dòng kinh Ba Rài chảy qua cánh đồng Mỹ Phú chưa bao giờ được ngủ yên. Ban ngày, nước vẫn hiền hòa soi bóng những hàng dừa, nhưng đêm xuống lại vang tiếng mái chèo của những người giao liên và tiếng ca nô địch rít lên giữa màn đêm.

Trong căn nhà lá ven sông, Trần Công Thận sống cùng người mẹ già. Cha mất sớm, hai mẹ con nương tựa vào mấy công ruộng. Ai cũng nghĩ Thận chỉ là một nông dân hiền lành, nhưng ít ai biết anh là cơ sở bí mật của cách mạng.

Một đêm mưa, đồng chí Năm đến nhà giao nhiệm vụ:

– Đêm mai phải đưa ba cán bộ vượt kinh sang căn cứ. Địch đang phong tỏa gắt gao, chỉ còn con đường này.

Thận gật đầu. Mẹ anh lặng lẽ gói cho con nắm cơm, dặn:

– Đi đi con. Má chỉ mong con giữ trọn lời thề với quê hương.

Đêm hôm sau, chiếc xuồng ba lá lặng lẽ rời bến. Mưa phủ trắng mặt nước. Đi gần đến bến Bà Tỵ thì ánh pháo sáng bất ngờ bùng lên.

– Có phục kích!

Thận lập tức đổi hướng, đưa xuồng vào một rạch nhỏ đầy lục bình. Anh dùng dao cắt dây neo của một bè tre để dòng nước cuốn trôi, đánh lạc hướng quân địch.

Tiếng súng nổ vang.

Biết không thể giữ xuồng, Thận nói với ba cán bộ:

– Các anh lên bờ theo lối cũ. Em sẽ dẫn chúng đi hướng khác.

Không đợi trả lời, anh chèo mạnh về phía cửa kinh. Địch lập tức dồn ca nô truy đuổi. Lợi dụng từng khúc cua, từng bụi bần, Thận kéo giãn khoảng cách, đủ thời gian để đồng đội rút an toàn.

Viên đạn ghim vào vai khiến anh ngã xuống lòng xuồng. Nhưng đôi tay vẫn ghì chặt mái chèo. Đến khi thấy tín hiệu an toàn từ bờ bên kia, anh mới mỉm cười rồi ngất lịm.

Sau ngày giải phóng, dòng kinh Ba Rài trở lại hiền hòa. Những đứa trẻ tung tăng trên con đường ven sông, không còn biết nơi ấy từng thấm máu bao người con của quê hương.

Mỗi khi chiều xuống, người già trong xóm lại kể cho con cháu nghe về một chàng trai đã lặng lẽ chèo xuồng giữa bom đạn để giữ cho dòng sông mãi chảy về phía bình yên./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn